.." An Thành định hỏi là ăn cùng ai,
nhưng suy nghĩ lại, anh không hỏi tiếp, chỉ nói, "Anh bị trật chân."
Nghe như anh lại muốn gạt cô đến chỗ anh nữa. Giọng
nói làm ra vẻ tội nghiệp, bộ tưởng cô ngốc lắm sao.
Hân Nhan thủng thẳng trả lời, "Trật chân thì anh
đến bệnh viện đi, nói với tôi làm gì."
Cẩn Niên ngồi đối diện tò mò nhìn cô, ánh mắt mang
theo sự nghi hoặc, thấy cô cười như không cười nhìn mình, anh ta lờ mờ cảm thấy
gì đó.
An Thành nổi giận đùng đùng bên kia điện thoại,
"Em đúng thật là không có lương tâm. Anh mặc kệ, cho em một tiếng đến gặp
anh."
Hân Nhan tức điên muốn quăng luôn cả điện thoại. Cái
tên này nếu mà là hoàng đế thời cổ đại, chắc hẳn cứ dăm ba ngày sẽ có người
không chịu đựng nổi khởi nghĩa tạo phản.
Nhớ đến Cẩn Niên đang ngồi đối diện, cô vẫn nhịn
xuống, bình tĩnh nói, "Được, vậy anh ở nhà chờ tôi đi."
An Thành sửng sốt cả nửa ngày, muốn nói tiếp thì cô đã
nhanh chóng cúp máy.
Cẩn Niên hỏi cô, "Uống rượu chứ?" Vẫn thái
độ lịch sự nho nhã như mọi khi.
Cô lắc đầu, "Tôi chỉ uống trà." Uống rượu
vào sẽ xảy ra chuyện nữa, hôm sinh nhật của An Thành cô đã rút được một bài học
rồi. Nghĩ vậy, Hân Nhan mơ hồ nhớ đến mình còn thiếu An Thành một món quà sinh
nhật.
Cẩn Niên cũng không miễn cưỡng, nở nụ cười, nhìn thẳng
vào mắt cô mà nói, "Em biến mất suốt nửa năm nay, anh tìm em khắp thành
phố, không ngờ em lại ở chỗ này."
Đúng, đây là điều làm anh ta rất ngạc nhiên. Nhà của
anh ta ở thành phố S, mà cô lại luôn muốn trốn khỏi anh ta, anh ta còn tưởng
rằng cô không ngốc đến đưa dê vào miệng cọp. Thật không ngờ cô vẫn ở thành phố
S một lòng chờ anh ta đến tìm.
Hân Nhan không nói lời nào, cúi đầu nhìn vào tay mình.
Chỗ kim tiêm truyền nước biến cách đây vài ngày vẫn còn đau âm ỉ. Bởi vì rút ra
đại, không chịu đè rồi mới rút tiêm ra nên kết quả là bị bầm tím. Sau này An
Thành nhìn thấy, liền nổi nóng với cô, cầm lấy tay cô và hỏi, "Có chút xíu
chuyện như vậy mà cũng không để ý, em còn có thể làm gì nữa", sau đó tìm
khăn nóng đắp cho cô. Hiện tại nghĩ lại khuôn mặt lúc ấy của anh, có thể nói là
đau lòng.
Mà bản tính cô luôn hậu tri hậu giác. An Thành đối xử
tốt với cô, chuyện xảy ra rồi cô mới ghi tạc trong lòng, khó trách anh lại mắng
cô không có lương tâm. Đương nhiên chuyện này một phần lỗi cũng do anh cả, ai
kêu anh thường xuyên nổi giận thất thường, lúc nổi giận thì cái gì cũng nói
được.
Nghĩ tới đây, cô vô thức cúi đầu bật cười, nhất thời
quên béng bên cạnh mình còn có một người khác.
Giọng nói Cẩn Niên cất lên làm gián đoạn dòng suy nghĩ
của cô, "Hân Nhan, anh quyết định rồi, anh sẽ dẫn em về gặp gia đình anh,
chúng ta kết hôn đi."
Những lời anh ta nói đều thật lòng thật dạ, quanh thân
còn toả ra khí chất ưu nhã, nhưng Hân Nhan biết rõ, đó chỉ là bề ngoài mà thôi,
bỏ đi lớp nguỵ trang, anh ta như con thú dữ có thể phá huỷ tất cả mọi thứ.
Cô cười, một nụ cười lạnh nhạt, "Cẩn Niên, hai
hung thủ giết người kết hôn, anh không thấy đó là hôn lễ đáng sợ nhất trên đời
sao?"
Chuyện cho đến bây giờ, anh ta thật sự có từng tự
trách bản thân mình chút nào không?
Cô cười nói tiếp, "Là tự anh nghĩ không có vấn đề
gì. Anh biết tại sao tôi phải bỏ đi không? Bởi vì tôi không thể ở nỗi chỗ đó
nữa, tôi trở thành một con chuột trốn chui trốn nhũi bị người ta mắng chửi. Mà
quan hệ xã hội của Kha gia các người lại quá mạnh, toàn bộ điều dơ bẩn gì cũng
đổ hết lên đầu tôi, tôi trở thành hồ ly tinh quyến rũ em rể của mình, gián tiếp
gây ra cái chết của chính em gái mình, còn anh thì sao, anh phủi sạch tất cả,
biến thành một người vô tội, một người bị hại. Cái này tôi nghĩ cho anh, tốt
nhất tránh xa tôi ra, tránh xa người làm bại hoại thanh danh Kha gia các
người."
Ánh mắt Cẩn Niên chất chứa sự đau lòng, "Anh biết
em đã chịu nhiều uất ức..."
Cô cắt ngang lời nói của anh, bình thản trả lời,
"Không uất ức. Đó là điều mà tôi phải chịu." Dừng một chút, cô chậm
rãi nói tiếp, "Tôi đã quen với người khác rồi."
Anh ta ngẩn người, lập tức phát cáu, mọi sự bình tĩnh
trước đây biến mất, "Là cái người tên An Thành đó?"
"Đúng."
"Em cho rằng anh ta thật lòng với em sao?"
"Có liên quan gì đến anh?"
Cẩn Niên bàng hoàng nhìn cô trâng trâng, ánh mắt van
xin nài nỉ, "Anh yêu em, Hân Nhan, xin em đừng dằn vặt anh như thế
nữa."
Cô lại cười, "Vậy tôi phải làm sao bây giờ nhỉ,
tôi đã yêu người khác rồi."
Sức hấp dẫn của thành phố S biểu thị rõ nhất về đêm,
bầu trời đêm lập loè sức hấp dẫn với đủ loại ánh sáng đẹp đến kỳ ảo. Một thành
phố phồn hoa nhưng cũng rất khắc nghiệt.
Lần đầu tiên Hân Nhan đến thành phố S, chính là do Cẩn
Niên dẫn cô đến đây, và cơn ác mộng của cô cũng bắt đầu từ đó. Cẩn Niên dẫn cô
đến gặp gia đình của anh ta, thay cho em gái cô là Hân Duyệt. Cô và Hân Duyệt
là chị em song sinh, hai người giống nhau như đúc, vả lại lần đầu đến gặp gia
đình Cẩn Niên, Cẩn Niên lúc ấy cười rất hiền hoà và trấn an, "Em yên tâm
đi, em và Hân Duyệt giống nhau như thế, sẽ không ai nghi ngờ đâu."
Thế là Cẩn Niên đã dẫn cô đến gặp mẹ anh ta. Một ngư