mình đau thắt lại như bị cột chặt bởi sợi giây vô hình, máu
chảy trong động mạch ngừng lại, ruột anh như bị ai cắt xén thành từng khúc nhỏ.
Trong cơn mê man, Hân Nhan cảm giác có bàn tay vuốt
mặt mình, ân cần chu đáo, dường như sợ làm cô thức giấc. Còn có tiếng thở dài
quanh quẩn bên tai, như sương như khói. Nhưng cả người cô mỏi mệt đau nhức,
giống như đang ngồi trên đống lửa, cô có cảm giác như bản thân bị đày xuống địa
ngục cùng Kha Cẩn Niên, chịu đủ mọi dày vò. Vì thế, cô khóc lóc gọi tên 'Cẩn
Niên', miệng không ngừng la đau, la khó chịu. Mãi cho đến khi bàn tay ấy lau đi
nước mắt của cô, dùng giọng nói ấm áp quen thuộc thủ thỉ nói bên tai trấn an
cô, 'Tốt
rồi, không đau, có anh ở đây' thì cô
mới yên ổn trở lại. Muốn tìm xem giọng nói là của ai, thế những nghĩ mãi vẫn
không ra.
Khi tỉnh lại, trời đã chạng vạng tối. Mở mắt ra, mọi
thứ xung quanh đều lạ lẫm, và trống không. Cô tưởng rằng đang nằm mơ, lúc thấy
tay mình cắm kim truyền nước biển, thì mới biết mình đang ở trong bệnh viện.
Tình cảnh rất đỗi quen thuộc. Một năm trước, cô cũng
tỉnh lại thế này, biết mình bị gãy xương đùi, và 3 cái xương sườn. Cô hỏi y tá
rằng em mình đâu, bây giờ thế nào rồi, vẻ mặt y tá nặng trĩu nói, "Cô Lục,
em gái cô đã qua đời, mong cô đừng quá đau buồn." Mẹ cô đến thăm cô một
lần, nhưng lại ném đồ vào người cô, khóc lóc mắng nhiếc, "Mày tại sao
không chết đi, là mày hại chết Hân Duyệt, người đáng chết phải là mày mới
phải." Còn Cẩn Niên thì cầm chặt tay cô không buông, nói, "Hân Nhan,
đừng quá đau lòng, em còn có anh, anh sẽ ở bên cạnh em."
Nghĩ đến đây, Hân Nhan nhắm mắt lại, muốn cơn ác mộng
này tan biến đi, toàn thân cô lạnh lẽo như băng, như thể có ma quỷ đeo bám trên
người cô.
An Thành nói chuyện điện thoại xong, đẩy cửa đi vào
phòng, thấy cô đã tỉnh, liền bước tới, nắm lấy tay cô, vồn vã hỏi, "Em
tỉnh rồi à? Có muốn ăn gì không?"
Cô như chạm phải điện rút tay về ngay lập tức, đến lúc
nhận ra là An Thành, cô mới tỉnh táo đôi chút, cả người căng thẳng cũng bình
tĩnh lại. Cô nhất thời không thể trở về thực tại, nhìn nhầm anh là Cẩn Niên.
An Thành não nề, nhưng nghĩ đến cô đang bệnh, không
đành lòng nổi giận với cô, vẫn nhỏ nhẹ hỏi, "Có chỗ nào không thoải mái
không?"
Cô lắc đầu.
Anh đỡ cô nằm xuống, "Vậy thì ngủ tiếp đi."
Cô bỗng dưng nắm lấy tay anh, thân thể anh thoáng sững
sờ.
"Anh đừng đi." Cô nhìn anh, ánh mắt yếu đuối
và cầu khẩn, "Ở lại với tôi đi..."
Cô cần anh… nhưng lại là khi cô nhớ đến một người đàn
ông khác. An Thành xót xa, nhưng vẫn cười đáp, "Anh không đi, em ngủ
đi."
Cúi người, anh nhẹ hôn lên trán của cô.
Sau khi đổ bệnh, Hân Nhan đi làm lạ cũng đã là ba ngày
sau. Các đồng nghiệp ân cần hỏi thăm khiến cô rất cảm động. Tô Vãn còn không
quên chọc ghẹo cô, "Mấy ngày nay cô không đi làm, người đau khổ nhất chính
là tổng biên tập Lưu của chúng ta, tương tư vô bờ bến, hận không thể lập tức
bệnh nằm một chỗ cùng cô đó."
Cô nhéo một cái vào tay Tô Vãn, "Cô đừng nói lung
tung, tôi và anh ta không có gì hết." Tuy biết tổng biên tập Lưu có ý với
mình, nhưng Hân Nhan vẫn hồn nhiên như không biết.
Tô Vãn van nài, "Hix, tôi sai rồi, cô đừng nhéo
mạnh vậy chứ."
Hân Nhan lúc mới vào toà sạn làm, trong đám đồng
nghiệp, cô và Tô Vãn thân nhau nhất. Hơn nữa, chuyện này cũng có liên quan đến
An Thành.
Sau lần đầu tiên ăn cơm cùng An Thành, đột nhiên xuất
hiện câu ‘đến sống với anh’ khiến cô sợ hãi không thôi, câu sau ‘Em thấy đó
chúng ta đều là người độc thân’ khiến cô cảm thấy bị sỉ nhục. Cuộc sống của cô
ở thành phố S rất yên ổn, thật sự không có dư khả năng để chơi trò tình ái với
người khác, huống chi cô cũng không phải loại phụ nữ đó. An Thành tuy anh tuấn
nhiều tiền, rất giống với những anh chàng được miêu tả trong tiểu thuyết, nhưng
cái cô cần chính là một tình cảm chân thành tha thiết, chứ không phải là chuyện
cổ tích cô bé lọ lem.
Sau này An Thành mấy lần gọi cho cô, cô đều từ chối
không tiếp. Mấy lần sau, chắc có lẽ bị chạm tự ái, anh rốt cục không có liên
lạc với cô nữa.
Lại không ngờ rằng tập san mới của toà sạn muốn phỏng
vấn An Thành, chủ nhiệm giao cho cô phụ trách.
Cô đau đầu không chịu nổi, tình cờ thấy Tô Vãn cầm đồ
ăn vặt đi tới, đặt trên bàn của cô, cười tủm tỉm nói với cô, "Hân Nhan,
phỏng vấn lần này đến lượt mình chứ hả? Nghe nói cái người tên An Thành rất đẹp
trai, tôi muốn gặp anh ta lâu rồi, cô coi như thoả mãn sự háo sắc này của tôi
đi."
Thật đúng là đưa than sưởi ấm ngay ngày tuyết rơi, Hân
Nhan đương nhiên vui vẻ đồng ý.
Kết quả ngày phỏng vấn hôm đó cô lại nhận được điện
thoại của An Thành. Cô không ngần ngại mà dập máy. Anh lại gọi thẳng đến toà
sạn, vừa nghe cô bắt máy liền chậm rãi cười cợt, "Lục Hân Nhan, dù anh có
làm gì em, thì cũng đừng có trốn anh trối chết vậy chứ? Anh đã nói rõ với chủ
nhiệm của em rồi, chỉ có thể do em đến phỏng vấn anh mà thôi."
Cô lịch sự trả lời, "Anh An, tôi không mong muốn
lẫn lộn công tư bất phân, hi vọng anh cũng như thế."
Anh khẽ cười, thẳng thừng đáp, "Em khách
