hất định anh ta sẽ
về. Vì vậy tôi đã một lòng chờ đợi. Nhưng cuối cùng anh ta lại nuốt lời.”
Hân Nhan vỗ vai cô, đau lòng không nói nên lời.
Cô nhớ đến thời trẻ, cô thầm thích một anh chàng trong
lớp. Lúc biết anh ta đã có bạn gái, cô đau lòng tựa lên vai Hân Duyệt khóc sướt
mướt,“Chị
có cái gì không tốt chứ, tại sao anh ấy không thích chị?”
Có những hồi ức không thể chạm vào. Bởi vì, một khi
vết thương đã ăn sâu vào tận xương tủy, hễ chạm vào thì nó sẽ lại chảy máu đau
âm ỉ, nhiễm trùng, sinh mủ, đau đến mức muốn gào thét thất thanh.
Gần đây, Hân Nhan thường nhớ lại những hồi ức đã qua.
Ban đêm, lại ngủ không ngon, thường hay thấy ác mộng giật mình thức giấc. Song,
cứ mỗi lần giật mình dậy cô lại không thể tiếp tục ngủ, cứ trằn trọc mãi cho
đến tận sáng, nếu cứ tiếp tục tình trạng này cô sợ mình sẽ phát điên mất.
Tuy rằng có chút mệt mỏi, nhưng trái lại cuộc sống của
cô rất thoải mái, An Thành cũng không thường quấy rầy cô, Cẩn Niên cũng đã chịu
buông tha cô. Đã mấy hôm rồi, cô không nhận được điện thoại của bất kỳ ai trong
hai người.
Thế nhưng Hân Nhan biết rõ, Cẩn Niên không phải thuộc
tuýp người thấy khó mà lui. Sở dĩ mấy ngày nay anh ta không liên lạc là đang
chuẩn bị một kế hoạch làm ăn lớn. Tuy rằng lần trước ra về chẳng vui, anh ta
không biểu hiện gì ra mặt nhưng Hân Nhan biết rõ con người của anh ta. Anh ta
nhìn bề ngoài nho nhã, cử chỉ khoan thai như một công tử, nhưng khi đã bắt tay
vào việc, thì lại có thể dùng cách tàn nhẫn nhất để đạt được mục đích mong
muốn. Bản chất của con người vốn là thế, chỉ vì một chút danh lợi mà không từ
bất kì thủ đoạn nào. Dù là con người lịch sự nho nhã, đến khi muốn đạt được mục
đích cũng sẽ bất chấp thủ đoạn.
Về phần An Thành, trước đây anh nói cho cô thời gian
để suy nghĩ, nhưng cô chẳng biết phải suy nghĩ thế nào. Thiếu Phi từng hỏi cô, “Cô thích anh
An Thành đúng không?” Khi ấy, cô đã trả
lời rằng, “Thật sự tôi cũng không biết nữa”. An Thành bước vào đời sống của cô, thật sự điều đó nằm
ngoài dự tính. Cô vốn tưởng rằng cả đời này mình sẽ dây dưa không dứt với Cẩn
Niên, dằn vặt lẫn nhau, mãi cho đến khi chuộc hết tộc lỗi trên người mình.
Trước khi ấy, cô không có quyền nghĩ đến tư tình cá nhân. Thế nhưng kể từ khi An
Thành xuất hiện, cứ bám riết lấy cô, cô cũng không biết làm thế nào cho phải.
Đột nhiên cô lại nhớ đến mình còn thiểu anh một món
quà sinh nhật, cô đã định chuẩn bị cho anh nhưng lại quên béng, giờ nhớ lại thì
đã qua từ lâu rồi.
Vì thế cô liền quay sang nói với Tô Vãn, “Tối hôm nay
có rãnh không? Cùng tôi dạo phố nha.”
Tô Vãn vui vẻ đáp, “Được, tôi cũng đang muốn mua một
ít đồ mang về nhà.”
Hơn cả nửa buổi tối, cô cùng Tô Vãn đi dạo khắp các
cửa hàng, Tô Vãn thì tay xách nách mang. Ngược lại, Hân Nhan vẫn chưa mua được
gì.
“Định mua đồ cho ai mà cô chọn kĩ thế? Nãy giờ đi từ
đông sang tây mà vẫn kén chọn.” Nụ cười Tô Vãn mờ ám, “Hay là chọn cho An
tổng?”
Hân Nhan lơ đễnh đáp, “Ừ, mua cho anh ta thì sao nào.”
Tô Vãn vui vẻ ra mặt, “Trời ạ, cô đâu cần phải chọn kỹ
như thế, đoán không chừng cô tặng An tổng cả đống khăn tắm anh ta cũng vui vẻ
mà nhận.”
Hân Nhan nhéo tay Tô Vãn một cái.
Tô Vãn né sang bên lại càng cười to, “Tôi biết cô
không muốn nghe nhưng tôi vẫn cứ nói. An Thành nói anh ta tưởng đời này sẽ
không bại dưới tay ai nhưng không ngờ anh ta lại bại dưới tay một người phụ
nữ.”
Lại nữa rồi, lần trước sau khi Tô Vãn phỏng vấn An
Thành, anh cứ bám riết lấy cô, kiếm cớ đãi khách để được gặp mặt cô. Hân Nhan
lúc đó cũng thấy kì lạ, không biết An Thành đã nói gì mà khiến Tô Vãn đinh ninh
nắm chắc phần thắng trong tay. Về sau trong một lần cùng nhau ăn cơm, Tô Vãn đã
thuật lại nguyên văn An Thành nói với cô, “Đời này tôi chỉ bại dưới tay Lục Hân Nhan”. Tô
Vãn cười một lúc lại nói tiếp, “Hân Nhan, cô không biết vẻ mặt cùng giọng
điệu của anh ta lúc đó rất cam chịu, lại cam tâm tình nguyện, tôi thấy cô gặp
được một người như thế là rất đáng đấy.” Từ đó về sau, Tô Vãn
luôn dùng những lời nói đó của An Thành để trêu chọc Hân Nhan.
Hân Nhan một mực không tin những lời nói đó của An
Thành. Chuyện trước đây không tính, chỉ tính từ lúc hai người họ quen biết nhau
đến nay, cô bị An Thành lừa gạt không ít lần. Hơn nữa, anh lại là một công tử
hào hoa, một tay chuyên dỗ ngon dỗ ngọt phụ nữ. Như thế cho dù cô muốn tin cũng
không thể tin nổi.
Thế nhưng lúc An Thành nói, “Anh rất nghiêm
túc với em, cho nên em có thể nghiêm túc cân nhắc chuyện chúng mình, đến sống
cùng anh được không?” Khoảnh khắc ấy
dường như tận sâu trong tim cô cũng dành cho anh một ít tình cảm, chí ít câu
nói ấy của anh cũng đã làm cô động lòng.
Cuối cùng cô chọn một chiếc cà-vạt màu xám tro cũng
không đắt mấy, chỉ đi đứt cả tháng lương của cô thôi. Cửa hàng này cao cấp, đại
khái là có thêm hai con số 0 so với những cửa hàng bình thường khác. Nếu không
phải vừa mới lãnh được tiền thưởng cuối năm, không thì cô sẽ đau lòng đến chết
mất.
Tô Vãn cười nói, “Ôi, tặng cà vạt