tuổi của mình, thế
mà anh chẳng hề có tí vui vẻ nào. Lòng thầm mong cô sẽ xuất hiện trước mặt anh,
bởi cô chẳng còn nơi nào để đi. Một lúc sau, anh lại cảm thấy bản thân mình quá
nhiều chuyện, Lục Hân Nhan từ trước đến nay không có anh vẫn sống nhăn răng đó
thôi, anh cũng không phải không có cô là không sống nổi.
Sáng sớm hôm sau, An Thành nằm trên giường gọi điện
thoại cho Hân Nhan, vẫn tắt máy.
Lúc ra ngoài chạy bộ buổi sáng, chạy đến chòi nghỉ mát
trong vườn hoa ở cư xá, bỗng nhiên anh phát hiện một bóng người quen thuộc.
Anh dừng chân, nhìn chằm chằm vào cái người đang gục
đầu ngủ trên bàn đá, ánh mắt hận không thể phun ra lửa. Lục Hân Nhan, cái cô
gái này, đến cùng còn có bao nhiêu phương pháp đày đoạ anh khiến anh không thể
sống nổi đây. Trời lạnh đến cắt da cắt thịt, cô thà rằng ở chỗ này ngủ cả buổi
tối, cũng không chịu mềm mỏng nói năng nhỏ nhẹ với anh. Cô đang đày đoạ chính
bản thân mình hay là đang đày đoạ anh đây hả?
An Thành giận đến nghiến răng nghe ken két, tức đến
nỗi hận không thể có bộ răng sói gặm sạch sẽ cô gái đang nằm ngủ ngon lành đằng
kia.
Bước tới phía trước, lay cô tỉnh, anh quát, "Lục
Hân Nhan, em bị bại não rồi đúng không?"
Cô mở mắt nhập nhèm nhìn anh, nhất thời vẫn không thể
tỉnh ngủ.
Anh sờ vào tay cô, bàn tay lạnh như băng, vội vàng
bồng cô lên, đi về nhà mình.
Hân Nhan tỉnh lại, ngọ nguậy, "An Thành, anh thả
tôi xuống."
Vẻ mặt anh tái nhợt, giọng cũng chưa từng lạnh lùng
như lúc này, "Anh hiện giờ hận không thể lập tức bóp chết em, bởi vậy tốt
nhất em đừng có châm dầu vô lửa."
Cô hiếm khi lại chịu ngậm miệng. Dựa vào ngực anh,
nghe tiếng tim đập vững vàng của anh, từng nhịp từng nhịp đập rất mạnh mẽ, cơ
thể vốn lạnh như băng dần dần ấm lên.
Trở về nhà, anh bồng cô vào ngay phòng tắm, đặt cô vào
bồn tắm, nói, "Em tắm nước nóng trước đi."
Nói xong, anh quay người đi ra ngoài tìm thuốc cảm,
pha một ly trà gừng. Chính mình thì uống một ly nước lạnh, hờn giận trong lòng
nhờ thế cũng được kìm nén xuống.
Cả nửa ngày không thấy cô ra, anh lại đi đến phòng
tắm, gõ cửa và gọi to, "Hân Nhan."
Không thấy ai trả lời, anh lại nói, "Anh vào
đó."
Vẫn không có ai trả lời, anh vội vàng đẩy cửa đi vào,
phát hiện cô ngủ gật trong bồn tắm, cả quần áo cũng chưa thay ra.
An Thành thở dài, lay cô tỉnh dậy, giọng điệu vô cùng
dịu dàng, "Em tắm đi rồi ngủ tiếp, nếu không em sẽ bị cảm đấy."
Cô giãy dụa muốn đứng lên, "Tôi phải đi
làm."
Anh kéo tay cô lại, giọng trở nên lạnh tanh, "Em
đã ra nông nỗi này còn đi làm cái quái gì nữa hả, anh xin nghỉ cho em!"
Thấy cô còn muốn phản kháng, anh trợn mắt, "Sao hả, hay là em muốn anh tắm
cho em?"
Cô lúc này không gây gỗ với anh nữa, trừng mắt gắt
gỏng, "Anh đi ra ngoài."
Đợi cô tắm rửa xong xuôi, anh bắt cô phải uống thuốc
và trà gừng. Thấy cô không có bị sốt, anh mới thở phào nhẹ nhõm, nói với cô,
"Anh sẽ xin phép cho em nghỉ, em ở đây ngủ đi. Anh còn phải đi làm, có
chuyện gì thì gọi điện cho anh."
Hân Nhan xoay người tìm túi xách của mình, cầm lên,
thản nhiên nói, "Không cần, tôi về nhà tôi."
Trong chớp mắt, An Thành có thể nghe được từng mạnh
máu trong người mình sôi sục, nổ tung đôm đốp.
Cuối cùng, anh tịch thu điện thoại di động của cô và
cả túi xách, cưỡng ép cô vào phòng rồi khoá lại, giam giữ người tự do bất hợp
pháp.
Lúc làm việc, An Thành vẫn không yên lòng với Hân
Nhan, nhưng anh lát nữa lại phải tham dự một hội nghị quan trọng, không thể nào
bỏ được, đành phải gọi Thiếu Phi, kêu Thiếu Phi đến nhà anh xem Hân Nhan sao
rồi.
"Anh khoá cô ấy ở trong phòng, chìa khoá ở trên
bàn trà."
Thiếu Phi cười nói, "Anh à, khẩu vị anh cũng nặng
thật đấy, còn dám giam người phi pháp nữa hả?"
Anh hằm hừ, cãi lại, "Nếu không phải có pháp
luật, anh nhất định sẽ khoá cô ấy bên mình suốt cả đời, ai kêu cô ấy tối ngày
khiến anh nổi điên làm gì." Cúp điện thoại, anh tiu nghỉu vì ba chữ ‘suốt
cả đời’ vừa thốt ra.
Đang họp thì Thiếu Phi gọi tới, trong những trường hợp
này, anh thường sẽ cúp máy không nhận bất cứ cuộc gọi nào, có thể lòng An Thành
vẫn hằng mong nhớ Hân Nhan, kìm lòng không đặng bắt máy lên.
Giọng nói Thiếu Phi hơi hoảng loạn, "Anh, Hân
Nhan sốt đến mê man, em đã đưa cô ấy đến bệnh viện."
Lòng An Thành lúc ấy thắt lại, cũng may là kêu Thiếu
Phi đến xem cô thế nào, bằng không thì hậu quả... Anh thật sự không tưởng tượng
nổi hậu quả sẽ xảy ra, tức thì hỏi, "Giờ thế nào rồi?"
"Đang truyền nước biển, vẫn chưa tỉnh lại
nữa."
"Em ở đó trông chừng cô ấy, anh lập tức tới
ngay." Động tác anh rất nhanh, vừa nói thì người đã đi ra khỏi cửa.
"Anh..." Thiếu Phi đột nhiên gọi anh, ấp a
ấp úng.
Anh bấm nút thang máy, "Còn chuyện gì sao?"
Thiếu Phi nói, "Anh có biết một người tên Cẩn
Niên không? Nãy Hân Nhan nắm tay em, cứ gọi mãi cái tên này."
Sau khi Thiếu Phi tốt nghiệp rồi đến thành phố B, thì
Kha Cẩn Niên mới bước vào cuộc sống của Hân Nhan, là chuyện xảy ra sau đó, cho
nên cậu ta không biết chút nào.
Cửa thang máy dừng ở trước mặt đã mở ra, thình lình An
Thành cảm giác ngực
