sáo quá
rồi đó, anh còn chưa bắt đầu công tư bất phân gì với em mà. Cô Lục, hoặc là bây
giờ em đến phỏng vấn anh, hoặc là anh từ chối phỏng vấn. Cho em 30 phút, anh
chờ em." Nói xong cũng cúp máy ngay.
Anh lấy lý do rất hợp lý ra uy hiếp cô, cô không dám
không theo. Vì thế bắt xe đến quán cafe đã hẹn trước, lại phát hiện anh và Tô
Vãn đang trò chuyện vui vẻ. Cái người này, dù bỏ đi lớp mạ vàng bên ngoài, thì
anh vẫn lấp lánh ánh hào quang.
Thấy cô, Tô Vãn đứng lên, cười, "Hân Nhan, cô đến
rồi, thôi, tôi để hai người nói chuyện với nhau." Rồi đứng dậy bắt tay với
An Thành, "An tổng, hôm nay phỏng vấn rất vui vẻ."
Anh gật đầu, cười tươi rạng rỡ, "Tôi cũng rất
vui, cô Tô."
Dĩ nhiên là phỏng vấn kết thúc rất tốt đẹp.
Cô lại bị lừa nữa. Là nên hận anh vô sỉ hay là hận
chính bản thân cô ngu xuẩn.
Tô Vãn chạy đến nói nhỏ vào tai cô, "Hân Nhan,
nếu không muốn tôi tiết lộ quan hệ của các người, ngoan ngoãn hối lộ tôi bữa
tiệc lớn đi nha."
Không biết An Thành nói gì với Tô Vãn, làm cho Tô Vãn
nói chuyện mập mờ như thế. Quan hệ của hai người ư? Hân Nhan cẩn thận suy nghĩ,
ngay cả quan hệ bạn bè cũng đâu có đâu.
"Anh nói cái gì với cô ấy thế?" Tô Vãn đi
rồi, cô ngồi xuống, gỏn lọn hỏi.
Anh quay đầu, cười cười, "Nói nhiều lắm, em muốn
hỏi gì."
"Chuyện tôi và anh."
Anh càng thêm vui sướng, "Em đoán đi."
Cô nhăn mặt, "An Thành, anh có biết anh rất vô vị
hay không."
Anh bưng tách cafe lên, nhấp một ngụm, "Không gọi
anh là anh An nữa rồi hả?"
Cô tức tối muốn bỏ đi lại bị anh bắt lấy cổ tay.
Cô cực lực giãy dụa, anh càng nắm chặt hơn.
Ngấm nguýt nhìn anh, trong mắt còn mang theo tức giận,
nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh, "Anh cuối cùng là muốn gì? Tôi không phải
loại phụ nữ mà anh muốn tìm."
Anh nhìn cô thắm thiết, ôn tồn nói, "Không có ý
gì. Xong công việc rồi, chúng ta bắt đầu tính chuyện riêng đi, em xem đi, anh
không phải loại người không đáng tin." Dừng một chút, anh nói tiếp,
"Anh thật sự rất thích em, chúng ta sao không tiến thêm một bước tìm hiểu
nhau đi."
Cô cười khẩy, "Còn tôi thì chẳng thích anh."
Anh vẫn không buông tay, cười càng nồng nhiệt hơn,
"Cũng không sao, dạo gần đây anh cảm thấy 'cầu mà không được, đêm nằm thao
thức' cũng hay đó chứ."
Từ đó về sau, Lục Hân Nhan một mực tin rằng An Thành
là một tên tâm thần không hơn không kém.
Mặc dù mới vừa khỏi bệnh, nhưng cô đã tất bật làm
việc, hồ sơ đang nằm chồng chất trên bàn chờ cô giải quyết. Ngồi trước máy vi
tính cả buổi sáng, cô nhìn đến hoa cả mắt. Nhỏ vài giọt thuốc nhỏ mắt, cô lại
tiếp tục làm việc, bỗng điện thoại vang lên.
"Hân Nhan, là anh, Cẩn Niên."
Giọng nói ấy phút chốc khiến cô giật mình sợ hãi.
"Hân Nhan?" Thấy cô không trả lời, Cẩn Niên
lại kêu.
"Tôi nghe." Hân Nhan trấn tĩnh, nghiêng đầu
qua kẹp điện thoại ở giữa vai và cổ, như thế sẽ không cản trở cô làm việc. Cô
tự biết đây là lừa mình dối người mà thôi, giả vờ dửng dưng để che dấu tâm
trạng luống cuống.
"Chúng ta gặp nhau đi." Cẩn Niên trước sau
vẫn thong dong nói.
"Được." Khó lòng phát hiện được sự run rẩy
trong giọng nói của Hân Nhan.
"Anh đến đón em nhé?"
"Tuỳ anh."
Vừa nói xong, điện thoại không còn bị kẹp nữa, thoắt
cái đã rơi xuống mặt bàn, nghe bịch một cái. Hân Nhan nhanh chóng cầm điện
thoại lên, đã nghe loáng thoáng một câu, "Em sao vậy?", cô không trả
lời, mà trực tiếp cúp điện thoại. Cô để điện thoại ra xa mình, như thể nó là
một quả bom hẹn giờ đang sắp kích nổ.
Tô Vãn xoay người nhìn cô, hỏi, "Chuyện gì
vậy?"
Hân Nhan cười gượng gạo, "Không có gì, tự nhiên
cảm thấy lạnh thôi."
Tô Vãn lo lắng, "Cô không khoẻ thì về nhà nghỉ
ngơi đi, đừng có cố gượng nữa."
Hân Nhan lắc đầu từ chối, "Tôi không sao."
Lúc tan sở, Cẩn Niên đến đón cô, anh ta mặc áo khoác
vải kaki, dáng người cao ráo, đang tựa vào xe hút thuốc. Dáng vẻ trước sau vẫn
hào hoa phong nhã. Thấy cô đến, anh ta dập tắt thuốc, cười nhìn cô, nhẹ nhàng
gọi, "Hân Nhan." Rồi thản nhiên đưa tay ôm cô vào lòng, vùi đầu vào
cổ cô, hít lấy hương thơm trên người cô, dường như trải qua cơn mộng huyền ảo,
sau đó anh ta mới thì thào bên tai cô, "Anh rất nhớ em."
Hân Nhan không đẩy Cẩn Niên ra, cũng không có trả lời,
nhưng bị ôm thế làm cô rất đau, không biết là đau chỗ nào, có lẽ đùi phải gắn
đinh, có lẽ là xương sườn, có lẽ máu trong người cô sục sôi. Cô mở miệng nói,
"Cẩn Niên, đừng như vậy, tôi không muốn bị đồng nghiệp nhìn thấy."
Giọng cô rất lạnh nhạt.
Anh ta buông cô ra, lại nắm tay cô, mở cửa xe để cô đi
vào.
Lúc lái xe, Cẩn Niên tìm đề tài để trò chuyện cùng cô.
Hân Nhan lúc có lúc không trả lời, cũng không mấy hào hứng. Cẩn Niên dẫn cô đến
một nhà hàng xa hoa tráng lệ. Ngồi vào chỗ của mình, gọi thức ăn, mọi thứ đều
được chuẩn bị xong xuôi, bầu không khí cũng xem như hoà thuận.
Hân Nhan đang suy nghĩ mở đầu thế nào, An Thành đột
nhiên gọi điện tới.
Cô bắt máy lên, "Alo."
"Đang ở đâu?" Nghe giọng nói, hình như tâm
trạng An thiếu gia không được tốt lắm.
Hân Nhan nhìn Cẩn Niên ngồi đối diện, trả lời,
"Tôi đang ăn cơm ở ngoài."
"Với.