ải làm hư đồ của cô trước mới được.
Đợi Hân Nhan mở máy, An Thành giựt lấy, lưu số điện
thoại của mình vào. Trong danh bạ chỉ có duy nhất số điện thoại của anh, xếp
đầu tiên trong danh bạ, việc lừa mình dối người thế này lại khiến anh rất phấn
khởi.
Cô ôm túi xách ướt đẫm định rời khỏi, anh lại lấy ra
một chai rượu đỏ, nói, "Khoan đi đã, hôm nay sinh nhật của anh, uống với
anh đi."
Giọng nói anh nhẹ nhàng, không hề bắt buộc, cũng không
có ra lệnh, nghe như một anh chàng cô đơn nài nỉ cô ở lại.
Cô quay đầu nhìn anh, thấy anh cười chân thành tha
thiết, hai mắt còn đượm buồn, thế là cô đã mềm lòng. Nhưng rồi bỗng dưng tỉnh
táo lại, "Tôi không tin, đưa chứng minh thư cho tôi xem." Anh đã có
thể giả bệnh gạt cô đến đây, cũng nhất định có thể giả bộ sinh nhật gạt cô ở
lại.
Anh mỉm cười, "Bộ em tưởng anh là người viết câu
chuyện ‘Chú
bé chăn cừu’ sao." Nhưng vẫn lấy chứng minh thứ đưa cho cô
xem, phía trên còn viết rõ ràng ngày sinh là 30 tháng 12. Cách năm mới chỉ có
một ngày.
***Chú
bé chăn cừu: chuyện về một chú bé chăn cừu rất nghịch ngợm và hay nói dối.
Hân Nhan đưa lại, cầm ly rượu đỏ chúc mừng anh,
"An thiếu gia, sinh nhật vui vẻ." 29 tuổi, đây là độ tuổi của sự chín
chắn.
An Thành cụng ly với Hân Nhan, nhưng lại không uống,
ung dung nhìn cô, "Quà sinh nhật đâu?"
Cô ngẩng đầu nhìn anh, "Tôi không biết hôm nay là
sinh nhật của anh, không có chuẩn bị gì cả. Ngày mai đưa cho anh được
không?"
Anh đáp, "Được thì được, nhưng là tại em không
thèm quan tâm anh, ngay cả sinh nhật của anh cũng không biết, phạt uống ba
ly."
Cô lắc đầu, "Tôi không biết uống rượu."
Anh nhướn đôi mày đẹp của mình lên, trả lời, "Em
uống hết ba ly rượu, anh sẽ để em đi."
Cô tưởng là thật, ngẩng đầu một hơi uống sạch. Nhìn bộ
dạng không thể chờ đợi phải ra khỏi đây bằng được của cô, trong lòng anh tấm
tức, nhưng chẳng hề biểu lộ ra mặt. Sau khi uống rượu xong, mặt cô đỏ lên, ánh
mắt lim dim trong men rượu ngà ngà, khiến lòng người đê mê. Anh lại không nỡ để
cô đi, không tự chủ được cúi đầu hôn môi cô đắm đuối, cô bắt đầu giãy dụa, đầu
óc cũng bắt đầu choáng váng, không biết là tại say rượu, hay là do anh hôn quá
cuồng nhiệt. Đặt cô trên ghế sô pha, anh mê hoặc nói lấy, "Anh hiện giờ
rất muốn quà sinh nhật, Hân Nhan, anh muốn em." Hơi thở mị hoặc phả từng
hơi vào khuôn mặt đỏ lên vì men rượu, từng hơi thở như ngọn lửa thiêu đốt.
Quan hệ lúc đó của cô và anh có thể nói là hễ gần nhau
thì cãi nhau như chó với mèo. Anh tuy nhiên thường xuyên lợi dụng thời cơ mà
hôn trộm cô, nhưng lại chưa hề được voi đòi tiên.
Hân Nhan vùng vẫy, "An Thành, không thể..."
An Thành cúi người xuống hôn, bưng kín những lời cô
nói. Men tình pha lẫn men rượu, ăn mòn lấy lí trí, ngọn lửa tưởng chừng nhen
nhóm khi nãy đã bùng lên dữ dội, thiêu đốt người ta thành tro bụi.
Rốt cục vẫn bị cuốn vào ngọn lửa hừng hực cháy.
Ngày hôm sau tỉnh lại, anh chưa từng nhìn thấy qua
khuôn mặt sửng sốt của cô như lúc sáng, hấp ta hấp tấp mặc lại quần áo của
chính mình, bộ dạng muốn trốn anh như trốn chủ đòi nợ. Anh vừa thấy nực cười,
vừa không cam lòng, lập tức kéo tay cô, gặng hỏi, "Cũng đã như vậy rồi, em
còn trốn cái gì nữa?"
Cô nhìn gương mặt điển trai kia, lòng càng thêm bối
rối, gần như là nài nỉ anh, "An Thành, xin anh, hãy quên đi. Anh đi tìm cô
gái khác đi, hãy tha cho tôi."
Anh lúc đầu ngớ người, sau đó lại nổi cơn tam bành. Vì
thế để cho cô đi, trở lại phòng khách phát hiện túi xách của rơi phía dưới, anh
bực dọc đá nó sang một bên.
Buổi chiều hẹn một đám bạn mừng năm mới, đương nhiên
là không thể thiếu người đẹp bầu bạn rồi. Cô không phải kêu anh đi tìm cô gái
khác hay sao, anh sẽ làm theo như cô muốn. Nhận được điện thoại cô gọi tới, một
lần rồi lại một lần, anh hầm hực chẳng thèm bắt máy.
Nửa năm qua, anh và cô đều cứ như vậy, cô chọc giận
anh, anh nổi điên lên, thậm chí thề không thèm đoái hoài đến cô nữa, nhưng kết
quả thì chính anh lại là người đầu hàng đi tìm cô trước.
Hôm nay thì ngược lại, chính cô đã đến tìm anh.
Cô bị anh nhốt bên ngoài, túi tiền lẫn chìa khoá cũng
để quên trong nhà anh, không còn chỗ nào để mà đi nữa.
Thở dài, An Thành mang túi xách của cô ra ngoài tìm
cô.
Nếu cô còn ở gần đây, anh sẽ dắt cô về nhà, bất luận
cô chọc anh giận đến cỡ nào, anh đều chịu đựng được, nói hết tất cả suy nghĩ
lòng mình với cô, thật ra anh cũng luôn khao khát được sống chung với cô. Nếu
có người nói"An
Thành, anh đê tiện quá" cũng
được, ai bảo ông Trời cố ý phái một cô gái đến khiến anh chết cũng không được,
sống cũng không xong làm chi.
Tuy nhiên, tìm một vòng bên ngoài lại chẳng thấy cô
đâu cả. Gọi điện thoại cũng không bắt máy.
Trong lòng anh hơi thất vọng, nếu cô chịu nhường nhịn,
hai người cũng không cãi nhau ầm ĩ rồi lại cương với nhau như thế. Nhưng người
chịu thua đến bây giờ vẫn là anh, cô luôn tỏ ra dửng dưng với anh, hoàn toàn
không để anh vào mắt.
Trong cái rét như cắt, cảnh vật đã tiêu điều lại càng
thêm xác xơ. Qua đêm giao thừa, vào đúng ngày sinh nhật 29