đều biết cả
chẳng qua là không muốn nói ra mà thôi.”
Lúc này
Triệu Giai mới chen vào: “Cái chị Đinh Tiểu Quân ấy em mới chỉ gặp hai lần,
không ấn tượng gì lắm nhưng lại tạo cho người khác chẳng ra sao cả”. Cô bé tính
vẫn trẻ con, vì có thiện cảm với Lâm Nặc nên mới tỏ ra thiên vị. Trì Nhuệ nhéo
má cô bé, cười nói: “Tự mình mâu thuẫn! Đã không có ấn tượng gì thì sao còn cảm
giác chứ! Không được nói xấu người khác!’.
Cô ấy
rất phối hợp, dẩu môi gật đầu, dáng vẻ vô tội, mắt to tròn như búp bê, mọi
người đều bị cô làm cho cười phá lên, hồi sau Trì Nhuệ lại nói: “Nghe nói bạn
trai của cô ấy cũng là nhân viên công ty bọn mình đấy”.
Đây lại
là chuyện vô cùng kinh ngạc, Lâm Nặc không khỏi tò mò: “Ai? Tớ quen chứ?”.
“Chẳng
biết nữa. Chỉ mới nghe nói thôi, tớ cũng chưa gặp mặt. Lần trước có người nhắc
đến tên, tớ quên mất rồi.”
Ba
người phụ nữ đang ngồi chẳng hẹn đều tỏ ra tiếc nuối, mất hứng, rõ ràng là
thiếu mất điều kiện tiên quyết để tạo nên đề tài buôn chuyện.
Vài
ngày sau, cô nhận được điện thoại của Từ Chỉ An.
Anh
nói: “Mình cùng ra ngoài ăn nhé”. Số điện thoại của anh đã đổi từ lâu, là số
ngoại tỉnh, dãy số dài lạ hoắc.
Rõ ràng
anh vẫn còn lưu số điện thoại của cô.
Lâm Nặc
suy nghĩ, cảm thấy thái độ chủ động thế này hoàn toàn khác hẳn so với lần chạm
mặt nhau trước đó nhưng rốt cuộc cô vẫn nhận lời, hẹn thời gian và địa điểm.
Cô chỉ
suy nghĩ đơn giản rằng, sau khi chia tay nhau vẫn có thể làm bạn bè. Dù sao đi
chăng nữa, anh cũng đã từng là thứ quý giá của cô, mà giờ đây cô cũng vẫn trân
trọng anh.
Hôm ấy,
cô cố ý đến sớm hơn giờ hẹn một chút nhưng vừa bước vào cửa đã trông thấy Từ
Chỉ An đang ngồi, nhàn nhã nghịch điện thoại.
Cô bước
tới ngồi xuống nói: “Em đến muộn phải không?”.
Lúc này
Từ Chỉ An ngẩng đầu lên, khuôn mặt điển trai nở nụ cười hờ hững: “Đâu có, là
anh đến sớm”. Mọi thứ vẫn như trước kia, chẳng hề mỉa mai, cũng chẳng có lời lẽ
lạnh lùng, bình thản hệt như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Thật ra
trước kia ở trường cũng vậy, dù phần lớn mọi chuyện Lâm Nặc đều nhượng bộ anh
nhưng hầu hết những lần hẹn hò, anh đều đến sớm hơn cô.
Dạo ấy
anh thường mặc đồ màu trắng, dáng hình cao lớn, đứng đợi ngay điểm hẹn vô cùng
bắt mắt, trông rất phong độ.
Bữa cơm
tối với món ăn Nhật tại nhà hàng nổi tiếng nhất thành phố.
Trước
kia họ chưa bao giờ đến những nơi như thế này, vì thế mà Từ Chỉ An chẳng hề
biết rằng Lâm Nặc không thích mù tạt, trái ngược hẳn với cô, dường như anh rất
quen thuộc với nơi này, cử chỉ đúng mực, không chút gượng gạo.
Trong
gian phòng, đèn treo lơ lửng trên trần, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, dịu nhẹ
chiếu lên logo trên ngực áo anh, cô dừng lại ngắm nhìn anh trong vô thức.
Từ Chỉ
An thế này, khiến người khác cảm thấy anh vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Hồi
sau, dường như anh nhận ra ánh mắt của cô, khẽ ngẩng lên hỏi: “Sao thế?”. Cô
vội lắc đầu, mỉm cười như chẳng có chuyện gì, chỉ hỏi: “Sau này, anh không đi
nữa sao?”.
“Ngày
mai anh quay về Hàng Châu, anh rót đầy ly rượu cho cô.
Hóa ra
là tiệc chia tay.
Chiếc
cốc sứ nhỏ nhắn màu xanh lục, cô nâng lên, vì rượu đầy nên không khỏi nhẹ
nhàng, cẩn trọng. Chất lỏng khẽ sóng sánh, ánh đèn hắt lên cốc lấp lóa mờ ảo.
Anh nhìn cô uống một hơi cạn cốc.
Tất cả
dường như đã mấy thế kỷ.
Đã từng
yêu nhau mãnh liệt, sâu đậm vậy mà giờ đây ngồi đối mặt bên nhau tựa như tiếng
sáo vấn vương trong cửa hàng, bình thản chẳng chút mặn nồng, nói với nhau dăm
ba câu tầm phào, đề tài chẳng mấy quan trọng.
Dù cho
đã từng đau âm ỉ, dai dẳng cũng đều qua đi cả.
Thật ra
tửu lượng hai người đều rất khá, rượu sake nhẹ thế này chẳng thấm tháp gì, uống
nhiều cũng không đến mức say xỉn.
Cuối
cùng bước ra khỏi nhà hàng, tâm tình Lâm Nặc có phần khá lên, làn gió đêm lướt
nhè nhẹ trên tay, lúc này cô mới nhận thấy gò má mình nóng ran.
Cô quay
sang nhìn Từ Chỉ An, anh uống nhiều hơn cô, lúc này khóe đuôi mày đã điểm chút
ửng hồng ngà ngà say.
Đêm nay
Lâm Nặc thực sự rất vui vẻ. Suy cho cùng với những người đã từng rất thân mật
nhưng rốt cuộc lại trở thành những kẻ xa lạ, e rằng thứ còn sót lại cũng chỉ là
tiếng than thở, thổn thức.
Thế
nhưng dường như vấn đề này hiện giờ không tồn tại nữa. Bất kể cả hai đã tránh
không nhắc đến chuyện trước kia nhưng rốt cuộc hai người vẫn vui vẻ là bạn tốt,
cô gần như đã quên mất cảnh tượng hôm đi cắt tóc gặp anh. Kiểu cách khách sáo
lạnh lùng coi cô như người xa lạ của Từ Chỉ An lúc đó so với người đang đứng
trước mặt và người con trai từng sánh vai cùng cô trong trường hoàn toàn khác
nhau.
Cô thà
tin tưởng rằng, anh hiện giờ mới thực sự là chính anh.
Từ Chỉ
An tiễn cô suốt đoạn đường, về đến trước nhà, cô nói: “Ngày mai đi đường cẩn
thận nhé, cho em gửi lời hỏi thăm bác gái”. Thật ra cô vẫn còn lời muốn nói
chẳng qua vì không còn thời gian, cũng chẳng có cơ hội. Có thể ở bên nhau thế
này, cô đã thấy mãn nguyện. Sức mạnh thời gian bao giờ cũng rất lớn, nó từ từ
bào mòn mọi thứ trong lúc chúng ta lơ đãng. Năm đó, anh mắt anh lạnh như băng
phất
