út phản kháng nào cả.
Lâm Nặc
cúi đầu chẳng nói lời nào, trong mắt Giang Doãn Chính đây giống như sự phản
kháng và giữ khoảng cách, lẽ dĩ nhiên cũng kèm theo chút bối rối cùng vẻ bất
đắc dĩ.
Anh
lặng lẽ co chặt bàn tay trên bàn, trầm mặc hồi lâu, giọng trầm thấp: “Ngồi
xuống rồi nói”.
Hiển
nhiên Lâm Nặc cũng cảm nhận được sự bất thường, ngẩng đầu lên nhìn theo phản xạ
thì thấy anh lãnh đạm cúi xuống, khuôn mặt còn trắng bệch hơn vừa nãy.
Do dự
một hồi, cô ngồi xuống chiếc sôfa rộng lớn, đưa mắt nhìn anh, tuy trong lòng
cảm thấy kỳ lạ nhưng môi vẫn mím chặt, chẳng nói lời nào.
Giang
Doãn Chính nhắm mắt lại, thở dài, rồi thấp giọng nói: “Nếu em cảm thấy ngại,
vậy thì anh xin lỗi em”.
Điều
này khiến cô rất bất ngờ, sững sờ trong giây lát, sau đó mới lí nhí đáp,
“Vâng”, rồi lại hỏi, “Anh tìm em chính là vì chuyện này ư?”.
Giang
Doãn Chính ngước lên nhìn cô với ánh mắt phức tạp, rồi gật đầu, chưa kịp nói gì
thêm thì di động của Lâm Nặc reo lên.
“Xin
lỗi anh”, cô vội nói, nghiêng người nhận điện thoại, là Từ Chỉ An, sớm không
gọi trễ không gọi, trùng hợp đến thế này.
Kỳ thực
từ sau hôm ở ký túc xá của anh, hai người ít liên lạc hẳn đi. Đôi lúc, rõ ràng
là cô rất nhớ anh nhưng vẫn không gọi điện. Hệt như những gì hôm đó đã nói, hai
người đều cần thời gian để suy nghĩ lại.
Có
một số thứ không cách gì vứt bỏ nhưng cũng có một số thứ ta chẳng thể thản
nhiên chấp nhận. Một tương lai như vậy, mâu thuẫn biết chừng nào.
Mấy
ngày nay, càng nghĩ cô càng cảm thấy con đường tình cảm trước mắt của hai người
gian nan đến chừng nào.
Thật ra,
mọi chuyện đã sớm sáng tỏ, người ngoài cuộc nhìn thấy rất rõ ràng, nhưng khi đó
họ đang trong tháp ngà của chính mình, thiếu đi cơ hội và dũng cảm để đối diện
với sự thật.
Từ Chỉ
An chỉ nói ngắn gọn trong điện thoại là muốn cùng cô đi ăn cơm.
Cô suy nghĩ
rồi trả lời: “Vậy thì tối nay vậy! Năm giờ em tan sở”.
Từ Chỉ
An nói: “Chiểu nay anh rảnh, anh đón em”.
Rất
hiếm khi anh chủ động như vậy, Lâm Nặc mỉm cười: “Vâng, chiều gặp anh”.
Ngắt
điện thoại, cô đưa mắt xem thời gian, còn không tới hai tiếng đồng hồ nữa là cô
tan ca. Vừa quay lưng lại thì thấy Giang Doãn Chính đang tựa vào ghế ngắm nhìn
mình, khuôn mặt không cảm xúc, ánh mắt điềm tĩnh mà sâu thẳm.
Cô chợt
thấy bối rối, cúi đầu, giọng trong trẻo: “Nếu không có việc gì khác, em...”.
“Ra ngoài
đi”, Giang Doãn Chính lạnh nhạt nói, lúc này anh mới chú ý đến đèn báo nhấp
nháy liên tục trên bàn, vươn tay bấm điện thoại nội bộ.
Thư ký
Trương nhỏ nhẹ: “Giang tổng, cô Diệp đã đến rồi”.
“Tôi
biết rồi”, anh đưa mắt nhìn xuống, tì tay vào bàn đứng dậy, động tác chậm rãi,
ngập ngừng một chút mới lấy chìa khoá xe, ngước lên thấy Lâm Nặc đang nhìn mình
chăm chăm, anh nhíu mày: “Sao vậy?”.
“Không
có gì”, Lâm Nặc vội quay lại, tâm tư cô vẫn đang lang thang trên gương mặt tái
xanh, càng khẳng định rằng, hôm nay Giang Doãn Chính không giống như ngày
thường.
Diệp Hi
Ương ngồi trên sôfa bên ngoài xem tạp chí, vừa nghe tiếng động liền đứng dậy,
trông thấy hai người, kẻ trước người sau cô bèn ngẩn người.
Đương
nhiên Lâm Nặc nhận ra ngay cô chính là người phụ nữ xinh đẹp gọi tên Giang Doãn
Chính đầy thân mật.
Hoá ra
cô ấy họ Diệp, cô thầm nghĩ rồi nở nụ cười tỏ ý chào hỏi.
Đối
phương gật đầu với cô rồi níu lấy cánh tay anh, gọi một tiếng “Doãn Chính”,
liền chau mày lại, giọng nói dịu dàng kèm theo sự quan tâm không hề che giấu:
“Sao sắc mặt anh lại khó coi thế kia? Lại đau dạ dày sao?”.
Tuy cô
ấy nói rất nhỏ nhưng Lâm Nặc lại nghe thấy rõ mồn một, trái tim cô thót lên,
không khỏi dừng bước ngoái đầu lại. Giang Doãn Chính đứng chết trân tại chỗ để
mặc cho Diệp Hi Ương níu kéo, đôi môi mỏng mím chặt lại như đang chịu đựng nỗi
đau đớn nào đó.
“Không
sao”, cô nghe thấy giọng Giang Doãn Chính hơi trầm khàn.
Hiển
nhiên là Diệp Hi Ương không tin, vẻ mặt dịu dàng, “Anh đã uống thuốc chưa?”,
rất mực ân cần quan tâm.
Lúc này
vài cô thư ký đang ngồi trước bàn cũng cúi gầm mặt, chẳng dám ngước lên. Lâm
Nặc ngẩn người cảm thấy mình nên rời khỏi đây thì tốt hơn. Nhưng ánh mắt vẫn
không khỏi đảo vài vòng trên khuôn mặt Giang Doãn Chính, tựa như đến cả cô cũng
chẳng thể kiểm soát nổi.
Chỉ
nghe thấy tiếng anh nói: “Uống rồi, không sao đâu. Em muốn đi đâu? Anh lái xe
đưa em đi”. Anh nghiêng người cúi đầu nhìn Diệp Hi Ương. Tuy lúc trò chuyện
thần sắc vẫn bình thản nhưng vì khó chịu nên giọng điệu anh rất dịu dàng, ánh
mắt ấm áp, xem như xung quanh chẳng có ai cả.
Lúc tan
sở, quả nhiên Từ Chỉ An đã đến, trầm tĩnh đứng ngoài cửa công ty, trông thấy
Lâm Nặc từ xa, anh sải bước tới, mỉm cười nói: “Làm gì trông em uể oải thế
kia?”.
Lâm Nặc
sờ mặt mình, hỏi ngược lại: “Thế ư?”, rồi nhìn anh. Lâu ngày không gặp xem ra
anh rất phấn chấn.
Hai
người bắt taxi đi ăn cơm.
Tắc
đường, Lâm Nặc ngồi trong khoang xe yên tĩnh nghe Từ Chỉ An bên cạnh hỏi: “Gần
đây công việc em có bận không?”.
“Vẫn ổn
cả”, cô dừng lại hỏi: “Còn anh?”.
“Vẫn
như cũ thôi. Hai tuần nay tiếp tục bận rộn