i chém mạnh vào gáy cô.
Cố Yên ngã sụp xuống, Lương Phi Phàm vội chạy đến đỡ lấy cô, vừa sợ lại vừa giận. Trong chốc
lát, huyệt thái dương đau nhức, anh không quan tâm đến bất cứ điều gì
nữa, chỉ ôm lấy Cố Yên rồi đi ngoài. Phương Diệc Thành liếc nhìn Cố Minh Châu và không đuổi theo nữa.
Dung Nham trả lại súng cho C lúc
này đang phiền muộn, rồi nhanh chóng đưa Tiểu Tứ rời khỏi nơi đầy rẫy
thị phi này. Những người mà Lương Phi Phàm dẫn đến trong chốc lát cũng
tản đi hết.
Trong chiếc sân nhỏ, chỉ còn lại Phương Diệc Thành
và cha con họ Cố. Cố Minh Châu nhỏ nhẹ xin lỗi Phương Diệc Thành, rồi
đưa người cha đang lặng thinh vào trong phòng.
“Minh Châu…”
“Con biết rồi” Cố Minh Châu đắp chăn cho cha. “Cha không biết phải làm thế
nào, đúng không ạ?” Câu nói lúc trước của Cố Yên khiến người bị ngạc
nhiên nhất chính là người cha luôn muốn cô thoát khỏi Lương Phi Phàm.
“Cha ơi, thực ra ban đầu cha đã phải nghĩ đến điều này rồi chứ! Lương Phi
Phàm cố hết sức để cứu cha, chẳng qua cũng chỉ là muốn trao đổi mà thôi, cũng chứng tỏ anh ta rất yêu Cố Yên. Anh ta làm sao có thể cho phép
người nào phản đối chứ? Cha biết không, anh ta chờ đợi cái gật đầu đồng ý của Cố Yên đã bảy năm nay rồi, với tính cách của Cố Yên, thời gian qua
anh ta đã phải chịu bao nhiêu đau khổ? Anh ta không làm gì được Cố Yên,
còn với người khác thì sao? Đừng nói là cha với con, chỉ sợ rằng, ngay
cả Phật anh ta cũng dám giết. Cha à, con đã nói với cha từ lâu rồi, cha
lấy bệnh tật để uy hiếp Cố Yên, suy cho cùng cũng là dựa vào việc Lương
Phi Phàm chiều chuộng và yêu em ấy.”
“Cha đã già thật rồi… Minh
Châu, con nói xem, sau này gặp lại mẹ của Cố Yên, cha biết ăn nói thế
nào với bà ấy đây? Đã mấy năm nay Tiểu Yên không ở bên cha, đến khi cha
sắp chết, muốn nhờ nó làm chút việc cho cha, nhưng lại làm cho sự việc
thành ra nông nỗi này. Minh Châu, cha đã già thật rồi!”
Cái gọi
là anh hùng đến bước đường cùng, điều đáng sợ nhất không phải là nhớ lại sự dũng cảm năm xưa, mà là ý thức tỉnh táo về việc mình đã già yếu rồi.
Cố Minh Châu cười, vỗ vỗ lên vai ông, ấn bờ vai gầy yếu của ông để ông nằm xuống: “Cha yên tâm, còn có con nữa mà!”
Sau khi an ủi cha, Cố Minh Châu quay ra tiễn Phương Diệc Thành. Hai người
đi dọc theo con đường nhỏ trong khu điều dưỡng để ra lấy xe.
“Có phải cậu cũng nghĩ là mình không nên trở về không?”
Phương Diệc Thành lặng thinh hồi lâu, trước khi lên xe mới hỏi người bạn thân
năm xưa: “Minh Châu à, mình luôn mong được chú Cố và Cố Yên tha thứ,
nhưng hình như mình chưa bao giờ hỏi cậu, cậu có hận mình không?” Phương Diệc Thành hiểu rất rõ ý của Cố Minh Châu – người không có đối thủ. Từ
trước đến nay, anh chưa bao giờ thấy Cố Minh Châu nở nụ cười tin cậy như vậy với bất kỳ ai.
“Ban đầu mình cứ nghĩ rằng mình chỉ vờ như
không hận cậu, nhưng vừa rồi, sau khi nghe thấy những lời nhận xét của
Lương Phi Phàm về mình, mình nghĩ, mình thực sự không hận câu.” Cô cười
nửa đùa nửa thật. “Mình luôn nói với chính mình rằng, bệnh của dì cứ coi như không có cậu, thì đến một ngày nào đó cũng sẽ không qua khỏi. Vi
Bác không thể không dựa vào thế của một vị tướng nhỏ như cậu, mình không thể hận cậu được, nên mình vờ như không hận cậu. Hôm nay nghe Lương Phi Phàm nói vậy, mình mới hiểu ra rằng, mình không công tư phân minh như
mình nghĩ. Mình không hận cậu, mặc dù mình cũng thấy lạ.” Cô nhún vai.
“Thật kỳ lạ!”
Phương Diệc Thành cười.
“Tạm biệt!”
“Ừ.”
“Diệc Thành!”
“Hả?”
“Cậu dựa vào đâu mà cho rằng cha mình đã tha thứ cho cậu? Nếu không phải cậu tìm người khác để mượn sức người ta, cậu cho rằng cha mình thật sự tác
hợp cho cậu với Cố Yên sao? Cậu cho rằng, cha mình ngay cả Lương Phi
Phàm còn so đo tính toán, mà lại có thể tha thứ cho cậu sao? Sau lâu
ngày không gặp mà cậu lại trở nên ngây thơ đến vậy?” Cố Minh Châu cười
nhạo, lẽ nào cô đã nhận ra Cố Bác Vân đang lợi dụng Phương Diệc Thành để khống chế Lương Phi Phàm?
Nụ cười của Phương Diệc Thành còn lưu lại trên khuôn mặt.
“Theo mình thì… đầu tiên bác ấy không đồng ý, sau đó chỉ đơn thuần là giận
dỗi mình. Bây giờ thì, bác ấy cũng rối, không biết nên làm thế nào.”
“Ha ha! Tạm biệt cậu, Diệc Thành. Đi đường cẩn thận nhé!”
Cố Minh Châu đi rất nhanh, vừa đi về vừa ngâm nga hát.
Tối hôm đó, trong biên bản tan nạn của bộ phận cảnh sát giao thông thành
phố C có ghi, một chiếc xe jeep quân dụng đâm phải một cột đèn đường
trên con đường không có người qua lại. Tuy tên của lái xe bị giấu, nhưng đội cảnh sát giao thông lại rỉ tai nhau rằng, đó là xe do thiếu gia thứ ba nhà họ Phương, cũng là cục trưởng Cục Công an mới thăng chức lái.
Dung Nham không nói được Tiểu Tứ, đành cùng cô ấy đi theo sau xe của Lương Phi Phàm về nhà của Lương Phi Phàm.
Lương Phi Phàm bế Cố Yên về phòng ngủ, bố trí người chăm sóc cô ấy rồi đi ra, sau đó gọi Dung Nham và Kỷ Nam vào thư phòng.
“Kỷ Đông, Kỷ Bắc bây giờ đều đang ở trong thành phố chứ?” Lương Phi Phàm
cầm cốc rượu một hơi uống cạn, rồi lại rót đầy cốc nữa cho mình, hỏi Kỷ
Nam.
Kỷ Nam nhìn Dung Nam rồi “dạ” một tiến