Teya Salat
Nở Rộ

Nở Rộ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325323

Bình chọn: 7.5.00/10/532 lượt.

một giấc mơ thôi ư? Cô

càng thấy nôn nóng, cầm ly lên thì lại thấy đã cạn, cơn bực tức nổi lên, cô vung tay ném vỡ chiếc ly.

Tiếng thủy tinh vỡ nghe lanh lảnh, cô lại vung tay hất mạnh hết cốc đĩa trên bàn, Tần Tang nhanh tay cầm

lấy điện thoại: “Cậu định làm gì thế, dù gì cậu cũng phải đợi xem thực

hư thế nào chứ!”

Xung quanh không còn gì để quăng, để ném nữa,

cô liền vo tấm khăn trải bàn trong tay, rồi khóc nấc lên. Tần Tang thở

dài đứng lên, cô cẩn thận tránh những mảnh vỡ trên nền nhà, đến quầy bar bê đĩa thủy tinh sạch tới. Khi cánh cửa phòng bật mở là cảnh Cố nhị

tiểu thư đang cầm từng chiếc ly ném xuống nền nhà, Lý Vi Nhiên chạy lại

hỏi Tần Tang: “Có chuyện gì thế?”

“Cô ấy đang tức giận, sao giờ các anh mới tới?”

“Đại ca sốt ruột, đứng ngồi không yên, nên đã tự mình lái xe tới, đang nghe điện thoại thì xe bị va vào đèn đường.”

Lương Phi Phàm sải từng bước lớn lên đống thủy tinh vỡ tiến vào trong, Cố Yên đã quá quen với hơi thở của anh, cô ngước mắt lên nhìn, rồi mạnh tay

ném một chiếc ly về phía anh. Lương Phi Phàm nhìn cô, anh không né

tránh, cái ly va vào người anh rồi rớt xuống nền đá vỡ choang. Tình cảm

sâu nặng vẫn hiện hữu trong đôi mắt anh, Cố Yên không kìm được lòng

mình, cô ôm mặt khóc rưng rức.

Lương Phi Phàm quăng chiếc điện

thoại vẫn còn đang ở chế độ đàm thoại ra phía sau, anh đưa tay ôm cô vào lòng, rồi đặt lên môi cô một nụ hôn nồng cháy.

“Thôi nào bé yêu đừng khóc nữa…” Nước mắt cô rơi mỗi lúc một nhiều khiến anh dừng lại,

nhẹ nhàng liếm từng vệt nước mắt trên mặt cô, lời nói dịu dàng như đang

dỗ dành báu vật mà anh yêu quý nhất trên đời.

Lúc này trong lòng cô có biết bao câu hỏi nhưng chúng cứ nghẹn lại không sao thốt ra được, nhìn cô trong bộ dạng đau khổ, anh cũng đau lòng lắm, anh không muốn ép cô nói ra: “Em thật là ngốc…” Anh thở dài một tiếng như vui mà cũng như buồn, anh ôm cô thật chặt, miệng kề sát bên tai cô thì thầm: “Em nói

tin anh thế mà lại tức giận vô cớ thế này ư?”

“Chẳng phải em là

người tự tin nhất sao? Chẳng phải trước kia chưa từng biết ghen sao?

Dung Nham mới nói vu vơ có mấy câu mà em đã tin rồi sao? Em cũng chẳng

nghĩ thử xem, con người anh ta thế nào? Doãn Chi… Anh làm sao có thể có

chuyện gì với Doãn Chi được chứ… Anh làm sao có thể có chuyện gì với

người con gái khác được chứ?” Anh có đôi chút tức giận, đôi chút oán hờn nhưng có vẻ vui vẻ, phấn chấn nhiều hơn. Những lời nói đó của cô khe

khẽ lọt qua màng nhĩ anh, khiến trái tim nhảy dựng lên, con đường đang

bằng phẳng bỗng trở nên khúc khuỷu, tay anh run lên bần bật.

“Dung Nham lừa em ư?!” Cô vừa tức giận vừa ngạc nhiên.

“Con của Doãn Chi là của vị hôn phu của cô ấy – không nói chuyện này nữa,

anh muốn nghe em nói – điều mà vừa nãy em nói, nói lại một lần nữa cho

anh nghe đi!”

Lương Phi Phàm không còn kiên nhẫn để giải thích mấy chuyện này, anh muốn nghe ba từ mà hồi nãy cô nói trong điện thoại.

Cố Yên như bừng tỉnh, hóa ra Dung Nham cố tình ăn nói mơ hồ để khiến cô

hiểu nhầm – đừng suy nghĩ nhiều, đừng suy nghĩ nhiều! Những nỗi uất ức,

không cam lòng, hối hận, đau thương, thất vọng của Cố Yên tất cả đều trở thành phẫn nộ, cả vũ trụ sôi lên sùng sục, cô liền đẩy Lương Phi Phàm

ra và nhảy xuống đất.

“Em làm gì thế! Cẩn thận!” Lương Phi Phàm

vội vàng đỡ lấy cô, ôm vào lòng dỗ dành: “Anh đã cử Tiểu Lục và Lão Tam

đi bắt hắn rồi, em đừng cử động, cẩn thận thủy tinh trên nền nhà.”

Tiểu Ly lái xe của Kỷ Nam tới, Cố Minh Châu cũng theo sau với vẻ mặt giận

dữ, đập vào mắt cô là hình ảnh em gái khóc lóc sướt mướt, bộ đầm mặc

trên người thì nhăn nhúm, bộ mặt lúc trước được trang điểm kỹ càng giờ

lại như một đĩa màu vẽ dang dở, trong phòng mảnh thủy tinh văng tứ phía. Còn người đàn ông đang ôm cô lại là người mà mấy phút trước cô vẫn còn

nghi ngờ có con với người khác.

Cố Minh Châu mang đôi giày cao

gót, khắp nền nhà toàn là mảnh thủy tinh khiến cô không dám bước vào, cô nổi giận đùng đùng gào lên với Cố Yên: “Lương Phi Phàm, đưa Cố Yên ra

đây cho tôi!” Cô tức muốn chết khi mọi thứ đã được bố trí xong, chạy tới chạy lui cũng tìm không ra nhân vật nữ chính. Lương Phi Phàm cầm nhẫn

cưới, ngớ người đứng một mình trên sân khấu, bên ngoài cửa sổ hoa lễ

được bày đến rực cả một góc trời, người phục vụ báo lại là Yên tiểu thư

đã đi rồi. Cô ấy mất trí rồi hay sao? Cố Yên, cái đồ ngốc này lại bị

Dung Nham lừa.

Cố Yên sợ hãi run lẩy bẩy, rúc vào lòng Lương Phi Phàm. Lương Phi Phàm vuốt tóc cô, quay đầu về phía Cố Minh Châu cười

rạng rỡ: “Xin lỗi nhé, chị đợi một lát.”

Anh cẩn thận đặt Cố Yên lên sofa, trong tiếng ồ lên ngạc nhiên của mọi người, anh quỳ một gối

xuống, những mảnh thủy tinh sắc nhọn găm cả vào đầu gối, nền nhà bỗng

chốc loang ra một mảng màu đỏ, Lương Phi Phàm điềm nhiêm không đau đớn,

quỳ rất vững, mỉm cười với Cố Yên, chân thành cầu hôn cô: “Cố Yên tiểu

thư, đồng ý lấy anh nhé?”

Trong mắt anh rạng rỡ như hai vì sao

sáng nhất phía chân trời, tỏa ra tia sáng ấm áp, chiếu sáng khuôn mặt

tuấn tú lương thiện của anh. Nước mắt Cố Yên lại trào ra.

Chiếc

n