viên nên thường đóng cửa muộn. Đến nơi, Tần Tang lại không có nhà, cậu sinh viên làm thêm ở quán nhận ra Cố Yên vì ngày thường cô vẫn hay lui tới quan, anh ta nhanh nhẹn mời cô ngồi
rồi chạy ra trả tiền xe, lại mang cho cô ly cà phê nóng và nói đã gọi
điện cho Tần Tang, cô ấy sẽ về ngay. Một lát sau, Tần Tang xuất hiện, cô cũng mặc một bộ đầm dạ hội như của Cố Yên.
“Cậu đi đâu về vậy?” Nhìn cách ăn mặc cũng như trang điểm của Tần Tang, Cố Yên ngạc nhiên hỏi.
“Đi chứng kiến một màn cầu hôn thế kỷ, tuy nhiên xảy ra chút sự cố, chú rể
bị cho leo cây rồi.” Tần Tang kêu nhân viên mời khách hàng về sớm, rồi
cũng cho nhân viên nghỉ. Cô ngồi xuống trước mắt Cố Yên.
Cố Yên
cầm ly cà phê nóng, rồi từ từ kể lại sự việc, sự bình tĩnh của cô khiến
Tần Tang nổi da gà, người ta vẫn thường nói trước bình minh luôn là màn
đêm, cảm xúc bị kìm nén, đến khi bùng phát, hậu quả thật khôn lường.
Cố Yên kể hết đầu đuôi câu chuyện, rồi thần người ra, nước mắt cứ thế tuôn trào, từng giọt, từng giọt thi nhau rơi xuống tấm khăn trải bàn, loang
cả một khoảng to: “Tang Tang… Tang Tang… Tang Tang…” Cô lí nhí gọi đi
gọi lại.
“Ừ, mình đây. Cậu cứ khóc đi, khi nào thấy không còn
khó chịu trong người nữa, chúng ta sẽ nói chuyện.” Tần Tang đưa hộp khăn giấy cho cô, nhẹ nhàng nói.
Một cô gái vốn không ưa nước mắt
nhưng gặp phải cảnh ngộ này thì bao nhiêu mạnh mẽ cũng sẽ tan biến mất,
huống hồ trong hoàn cảnh này lại có người bạn tri kỷ bên cạnh, cô gục
đầu vào lòng Tần Tang khóc một cách thoải mái.
Tần Tang vuốt tóc cô vỗ về, nghĩ một lát cô lất điện thoại nhắn tin cho Lý Vi Nhiên.
Cố Yên khóc một lúc lâu, trong lòng cũng thấy vơi đi phần nào. Tuy nhiên,
nụ cười đau khổ của Trần Doãn Chi cũng như ánh mắt thương xót của Dung
Nham cứ lập lờ trước mắt cô, cô đưa hai tay ôm đầu, đến khi những viên
đá lấp lánh trên chiếc kẹp tóc chạm vào bàn tay mát lạnh, hình ảnh Lương Phi Phàm lại như gần đâu đây.
“Cậu thấy dễ chịu hơn chưa?” Tần
Tang rút tờ giấy ăn đưa cho cô, rồi làm như vô tình đặt chiếc điện thoại di động đang để ở chế độ đàm thoại lên mặt bàn.
Cổ họng cô như khan lại vì khóc, đôi mắt sưng đỏ: “Tần Tang, mình phải làm gì đây?”
“Hoặc là chia tay anh ta, rồi tìm một người tốt hơn, hoặc là cứ coi như chưa
có chuyện gì xảy ra, rồi tiếp tục cùng anh ta chung sống.” Tần Tang đưa
ra ý kiến. Tình yêu vốn là chuyện của hai người, làm gì đến lượt người
khác tham gia. Cho dù cô có thân thiết với Cố Yên tới mức nào thì cũng
chỉ đưa ra ý kiến thôi, chứ việc quyết định vẫn là do Cố Yên.
“Tang Tang… không có đâu… trên thế giới này, không thể nào có người tốt hơn
Lương Phi Phàm. Cho dù có… cho dù có… tớ cũng không cần.”
Cái gì gọi là tốt nhất, kỳ thực chính là cái mình ưng ý nhất, những cái khác dù có tốt đến mấy cũng chẳng có ích gì.
“Mình không biết phải làm thế nào, chuyện tới mức này rồi, mình làm sao coi
như không có chuyện gì được? Nhưng mà Tang Tang à, nếu nói chia tay, e
rằng mình không làm được đâu… mình làm sao có thể chia tay với anh ấy
chứ?”
“Sao cơ?” Tần Tang dịch điện thoại lại gần Cố Yên hơn một chút. “Cố Yên, sao cậu không thể nói lời chia tay với anh ấy?”
Cố Yên mím môi không nói, trong đêm tối tĩnh lặng, giọng nói của Tần Tang
càng nhỏ nhẹ: “Cố Yên, trước hết cậu phải đối diện với lòng mình mới có
thể tiếp tục giải quyết vấn đề được. Nếu cậu không thẳng thắn nói với
Lương Phi Phàm thì làm sao anh ấy có thể hiểu cậu được? Trước hết cậu
hãy làm rõ tình cảm của mình rồi đi giải quyết chuyện giữa hai người có
phải là khôn ngoan hơn không?”
Cố Yên hít một hơi thật sâu, cô
quyết định nói ra những lời tự đáy lòng: “Trước kia mình không biết,
mình cho rằng… hai người cứ ở bên nhau như thế, chỉ thế thôi. Khi Phương Diệc Thành trở về, mình nhận thấy mình không có tình cảm giống như mình nghĩ khi anh ấy ở xa, sự nhớ nhung chỉ là ảo tưởng. Tuy nhiên, với
Lương Phi Phàm thì khác, từng ngày trôi qua mình đều muốn được ở bên anh ấy.”
Tần Tang mỉm cười: “Năm đó cậu cũng nói mỗi ngày trôi qua đều được muốn ở bên Phương Diệc Thành đó thôi.”
Cố Yên lắc đầu: “Đúng, mình đã nói như vậy, nhưng không giống nhau Tang Tang ạ, hoàn toàn không giống…”
“Tang Tang, mình yêu anh ấy.” Miệng cô thốt ra lời nói cảm động nhất mà khiến bất cứ ai nghe được cũng sẽ thấy như “bùm” một tiếng, cả thế giới biến
mất vào thời khắc ấy.
Tần Tang thấy cô lại sắp sửa rơi lệ, không đành lòng bắt cô nói thêm nữa, nắm lấy tay cô: “Mình biết – Cố Yên,
chúc mừng nhé! Biển người mênh mông, cuối cùng cậu cũng tìm được một nửa còn lại.”
Cố Yên lại đẫm lệ: “Nhưng bây giờ làm sao đây? Mình
không thể chấp nhận được đứa trẻ ấy, tuyệt đối không thể! Nhưng nếu phải rời xa anh ấy, mình sợ là cũng không làm được. Tang Tang, nếu như lúc
ấy mình không gây chuyện với anh ấy, anh ấy cũng sẽ không dính líu với
Trần Doãn Chi… Tang Tang, làm thế nào đây…”
Tần Tang nhấp một ngụm cà phê: “Bây giờ, việc cậu cần làm chính là đợi.”
Cố Yên lắc đầu, lắc thật mạnh, lắc đến chóng mặt vẫn thấy khó chịu, đợi ư? Đợi đến khi trời sáng để thấy rằng đó chỉ là
