ớm bị lấy đi, làm sao có thể lưu lại cho kẻ khác. Được Long Phạm nhắc nhở, các trưởng lão và diệu sư đều trở nên cảnh giác, nếu đây là một cái bẫy thì manh mối trong lời nói của con ma vật này chính là mồi nhử, hoàn toàn không thể tin.
“Bọn hắn lấy không được, Tụ linh chi…..ở trong tay của Ỷ Toàn vương Linh Tê tộc……” Nhĩ nói đến cái tên này thì bỗng nhiên lộ ra một sự tin cậy không gì sánh được, ngay cả ngữ thanh suy yếu cũng được tăng thêm vài phần khí lực.
Linh Tê tộc, Tiếu Niệm Vân nói rằng hắn có được viên ngọc châu từ người của Linh Tê tộc, Ỷ Toàn vương theo như lời của Nhĩ có lẽ là thủ lĩnh của Linh Tê tộc.
“Ngươi cũng là người của Linh Tê tộc?” Lăng Lạc Viêm hỏi như vậy, ma vật này xem ra không lớn nhưng lại có cảm giác cũng không còn nhỏ, nếu ngay cả nó đã sống quá ngàn năm thì người của Linh Tê tộc sẽ có lực lượng cường đại như thế nào…..
“Đúng vậy, Ỷ Toàn vương là chủ nhân của ta….” Nhĩ đáp lại, nói tới đây thì dường như không thể tiếp tục, những giọt lệ vô thức rơi xuống, ngay trong lúc nói chuyện thì bề ngoài giống như xỉ hùng lại bỗng nhiên phát sinh biến hóa, Nham Kiêu nhấc lên con ma vật ở trong tay rồi nhìn kỹ, không còn nhìn thấy hình dạng của linh thú, mà lại trở thành bộ dáng thiếu niên khoảng mười ba mười bốn tuổi.
“Hắn là chủ nhân của ngươi, nói như thế có nghĩa là ngươi nghe theo sự sai khiến của hắn để đến đây.” Long Phạm như đang trần thuật, ngữ thanh ổn định không hề phập phồng, nhưng lại khiến kẻ khác cảm thấy vô cùng áp bách, cho dù ma vật hóa thành bộ dáng thiếu niên thì đối với vị tế ti này mà nói, nó chỉ là một sinh linh không hơn không kém.
Trên người của thiếu niên không có một mảnh vải, nhưng xem ra cũng không cảm thấy ngượng ngùng. Nhìn bộ dáng giống như thiếu niên nhưng ánh mắt lại không hề đơn thuần, mà lại chất chứa một loại ưu tư buồn bã, còn có một chút vội vã, “Chủ của ta không phải là người xúi giục, ta là bị người khác ép buộc….”
Nói một cách khẩn trương, hắn liên tục ho khan, giọng nói khàn đục, cái loại khàn đục này giống như bị thứ gì đó xé rách, theo hơi thở từ trong miệng phát ra, nửa điểm cũng không giống tiếng hát trước kia, tựa hồ có chút khó nghe.
“Bất luận là ai ép ngươi làm, xem ra không tính toán chữa trị cho ngươi. Ca Linh Huyễn Cảnh lần trước chính là lần cuối cùng ngươi có thể hát?” Ngữ thanh trong lời nói của Lăng Lạc Viêm không nghe thấy có nửa điểm đồng tình, nét mặt khi nói chuyện cũng chỉ có ý cười, hồng sam nâng lên, một tay gác trên đầu vai của tế ti đang đứng bên cạnh, đầu ngón tay vuốt nhẹ dưới cằm của mình, biểu tình ra vẻ cân nhắc.
Muốn hắn đồng tình với một thiếu niên vô tội thì có thể, nhưng muốn hắn cảm thông với ma vật ngàn năm ở trong kết giới hại chết bao nhiêu mạng người, lại là thủ phạm đã tạo ra ảo cảnh thì thật sự quá khó khăn, quả thực không có khả năng.
“Thật lâu trước kia, ta đã bị thương…..lần này là bọn hắn ép ta…..dẫn các ngươi đến….” Nén chặt cổ họng của chính mình, Nhĩ ở trong bộ dáng của thiếu niên nhắc đến ‘bọn hắn’ với thái độ tràn đầy hận ý và vô cùng sợ hãi.
Ngữ khí như thế này rất giống với Linh Thư trước kia khi nhắc đến ‘bọn hắn’. Nhìn thấy bộ dáng khó chịu của Nhĩ, Lăng Lạc Viêm tính toán gọi Dạ Dực quay về, người bắt đi Linh Thư ắt hẳn cũng là người khiến Nhĩ e ngại.
“Trước tiên là nói về Tụ linh chi, đến tột cùng thì nó ở nơi nào? Bọn hắn lại là ai?” Có trưởng lão ở bên cạnh chờ tới chờ lui, bắt đầu sốt ruột, không thể đợi Nhĩ nói ra Tụ linh chi cụ thể ở nơi nào, phải biết rằng đây là sự tình có liên quan đến lực lượng của Hách Vũ và Đồ Lân.
Giống như bị lời nói của vị trưởng lão này nhắc nhở, thiếu niên trở nên hoảng hốt, “Tụ linh chi ở trong Linh Tê tộc……ta dẫn các ngươi đi…..bằng không bọn hắn sẽ…..”Vẫn chưa dứt lời thì tất cả âm thanh đã bị tiếng ho khan gây trở ngại, xem ra vô cùng chật vật
“Linh Tê tộc, có phải lấy nước và lửa làm biểu tượng hay không?” Long Phạm không để ý đến sự đau đớn của hắn, ngữ thanh vẫn thản nhiên vang lên.
Nhĩ liên tục gật đầu, sắc mặt nghẹn đỏ dường như không thể nói nên lời, chỉ có thể đáp lại như vậy.
Lăng Lạc Viêm ngẩng đầu nhìn lại hoa văn ở phía trên, ngay tại trước mắt, lửa và nước dung hòa, cuồn cuộn bốc lên, mãnh liệt thiêu đốt, cung điện đổ nát này chính là nơi ở của Linh Tê tộc.
Các tộc nhân cũng hướng lên trên nhìn lại, đều thấy được hoa văn kia.
“Ngươi gặp Ỷ Toàn vương đã bao lâu rồi? Ở đây chính là Linh Tê tộc! Đã bị phá hủy như thế này! Làm sao còn có người?” Vị trưởng lão đối với vật ở trong câu ca dao cảm thấy thực hứng thú, có đượ