XtGem Forum catalog
Nhất Túy Hứa Phong Lưu

Nhất Túy Hứa Phong Lưu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217585

Bình chọn: 10.00/10/1758 lượt.

bi thương nhìn hai người đối thoại, “Đáng tiếc ta không phải Viêm chủ, cũng không phải là Ngân Diệu vương…..”

“Biết thân phận của chúng ta, có thể thấy được những người đó quả thật là hướng đến chúng ta, bọn hắn là ai?” Lăng Lạc Viêm sớm quen với việc bị những ánh nhìn chăm chú dừng trên người của hắn và Long Phạm, quay đầu đón nhận tầm mắt của thiếu niên.

Thiếu niên một lòng nhận sai, thậm chí muốn chết, lúc này lại không trả lời, cúi thấp đầu, vẻ mặt thống khổ càng thêm trầm trọng, “Ta….trước tiên ta dẫn các ngươi đến gặp Ỷ Toàn vương….Chủ của ta sẽ nói cho các ngươi biết hết thảy…..”

Lăng Lạc Viêm không tỏ rõ ý kiến, ánh mắt đánh giá trên người của Nhĩ, thật lâu lúc sau mới nhíu mi rồi mỉm cười, rốt cục mở miệng nói, “Vậy thì đi thôi, dẫn chúng ta đến gặp Ỷ Toàn vương của Linh Tê tộc cùng Tụ linh chi của hắn.”

Phân phó tộc nhân chuẩn bị xuất phát, hắn nhìn lại tòa cung điện một lần nữa, dưới tia sáng của ánh trăng rơi vãi trên mặt đất, mơ hồ có thể nhìn thấy những hạt bụi phiêu diêu trong không khí. Mấy trăm năm đối với đại đa số nhân loại mà nói, chính là những ngày tháng dài lâu khó có thể đếm hết, đối với linh giả thì cũng không hề ngắn ngủi.

Những nếu là một tòa kiến trúc…..

Long Phạm ở bên cạnh hắn, thản nhiên thu hồi ánh mắt đánh giá, cùng hắn nhìn nhau, bên trong đáy mắt màu thanh lam bình tĩnh xẹt qua một tia u ám. Mấy trăm năm cũng không đến mức làm cho tòa cung điện đổ nát như thế này.

Giống như từng có một lần đại chiến, toàn bộ hủy đi tất cả huy hoàng, chỉ còn lại tang thương, tràn đầy dấu vết tổn hại. Có thể tài năng lấy đá để kiến tạo nên tòa cung điện này, trong đó sừng sững một tòa tháp cao, tất cả đều có dấu vết năm tháng lưu lại, bão cát thổi qua, ánh trăng chiếu sáng, ngày lại qua ngày, đem nó luyện thành cảnh tượng trước mắt.

Đây không chỉ là một tòa cung điện rộng lớn mấy trăm năm không có người ở, mà là một nơi tràn ngập tử khí, lấp đầy bụi bậm, lưu lại vô số dấu vết. Đây là một tòa phế tích.

Cần bao lâu thì mới có thể làm cho một tòa kiến trúc hùng vĩ oai vệ như vậy để trở thành một tòa phế tích hoang tàn? Đối với một tòa kiến trúc mà nói, mấy trăm năm thời gian có thể biến thành bộ dáng như thế này hay không?

“Tụ linh chi a…..” Tiếng than thở như đang trêu đùa, hồng y nam nhân như ở chỗ không người ôm lấy tế ti ở bên cạnh hắn, nhìn thấy thiếu niên ở cách đó không xa đang chỉ Tiễn trưởng lão phương hướng, hắn nhếch môi, mỉm cười ái muội, “Đừng nói cái gì là Tụ linh chi, ở chỗ này muốn tìm một vật cũng không phải dễ dàng. Cái tên tiểu Dạ Dực, uổng thay cho hắn có bộ mặt lạnh như băng, có Linh Thư liền quên chủ tử.”

Hắn không gọi được Dạ Dực, không biết Dạ Dực có truy tìm được người đã bắt Linh Thư hay chưa.

“Long Phạm sẽ không quên chủ của mình, tông chủ có phải hay không nên ban thưởng nhiều một chút?” Nghe hắn nhắc đến Dạ Dực, Long Phạm để cho hắn ôm, giương mắt lẳng lặng nhìn chăm chú, không đợi Lăng Lạc Viêm trả lời thì Long Phạm đã hôn lên môi của hắn.

Nói cái gì mà ban thưởng, vừa rồi làm bấy nhiêu cũng quá đủ để ban thưởng, nếu không phải thể lực của hắn tốt, thì chỉ sợ lúc này đây hắn đã không đứng dậy nổi. Trong lòng của Lăng Lạc Viêm oán thầm tế ti của hắn nói một đằng làm một nẻo, mặc dù Long Phạm lo lắng cho vết thương của hắn, nhưng những gì nên làm hay không nên làm đều hoàn toàn giống nhau, vẫn kịch liệt như vậy, làm cho hắn cảm thấy đầm đìa thỏa thích.

Đáp lại nụ hôn trên môi, khi các tộc nhân đang kiểm tra nhân số để chuẩn bị khởi hành thì có một vị tông chủ nào đó lại hành sự không hề cố kỵ, bởi vì dư âm hoan lạc và vui sướng lúc trước mà lại tiếp tục cùng tế ti của hắn ở trước mặt người khác trình diễn một màn ôm hôn đầy thân mật mà không người nào dám xem nhiều.

Thiếu niên kinh ngạc khi thấy hai người hành sự một cách lớn mật, hắn không nghĩ đến Ngân Diệu vương lúc trước và hiện giờ lại có sự bất đồng lớn như vậy. Tuy thân ở bên trong kết giới, nhưng từ Ỷ Toàn vương mà hắn cũng biết không ít việc của thế gian.

Ngân Diệu vương chẳng phải là cao cao tại thượng, đứng trên đầu chúng sinh, xem hết thảy như phù du bụi trần, vô bi vô hỉ, vô oán vô hận, chỉ cần nâng một ngón tay sẽ hủy diệt hết thảy mọi thứ thành tro bụi hay sao?

Mà Viêm chủ vốn nên là một người đa tình, tình đến tình đi, phong lưu tiêu sái, đứng ngạo nghễ trên thế gian, thống lĩnh Xích Diêm tộc cũng thống lĩnh