Polaroid
Nhất Túy Hứa Phong Lưu

Nhất Túy Hứa Phong Lưu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217614

Bình chọn: 7.5.00/10/1761 lượt.

u ta…..ta có thể giúp các ngươi…..tìm được bảo vật…..”

Ngàn năm trước đã có người đến cực Bắc để tìm bảo vật, một đi không quay lại, nghe con ma vật nói ra những lời này, mọi người bỗng nhiên tỉnh ngộ, chẳng lẽ lúc trước những người đó là vì rơi xuống kết giới mới không thể trở về, hay là sau khi đến kết giới bị tiếng hát trong sa mạc mê hoặc nên mất phương hướng?

Xem ra vô hại, thậm chí còn khiến người khác yêu thích, nhưng nếu con ma vật này chính là con ở thời thượng cổ thì nó nên có được lực lượng ngàn năm, cho dù không có bất cứ năng lực nào khác nhưng tiếng hát của nó cũng đủ trở thành một công cụ giết người khủng khiếp.

“Tông chủ, bảo vật mà nó nói không chừng chính là vật được ám chỉ trong câu ca dao, cũng là thứ trong truyền thuyết đã nhắc đến dùng để giải cứu sinh linh, nếu có được nó thì sẽ có được thần lực vô biên.” Vị trưởng lão có chút am hiểu về thời thượng cổ vô cùng phấn chấn, sở dĩ bọn họ ở đây cũng chính là vì để điều tra vật thứ ba trong câu ca dao.

Nham Kiêu lắc lư con ma vật ở trong tay, nghe nó phát ra một tiếng gào thét thì nhíu mi, “Thứ này làm sao biết bảo vật ở đâu? Nơi này ngay cả nửa bóng người cũng không thấy, thả nó ra vạn nhất nó lại ca hát thì làm sao bây giờ?”

Tiếng hát chính là năng lực của nó, tùy thời tùy chỗ đều có thể mê hoặc lòng người, tông chủ và tế ti có thể nhận biết đâu là ảo cảnh đâu là sự thật, còn bọn hắn thì không có bản lĩnh lớn như vậy.

“Nó đã sắp chết, nghe tiếng nói chuyện của nó thì có lẽ giọng hát đã bị tổn thương, đó là năng lực duy nhất mà nó có được, cũng là nhược điểm, một khi bị tổn thương thì sẽ không còn sống được bao lâu.” Thời gian mà Hoài Nhiễm ở Ngân Diệu tộc không ngắn, cũng biết được nhiều việc, ngoại trừ không dám tìm hiểu nhiều lắm về chuyện của vương bọn hắn và Viêm chủ thì đối với những chuyện khác, ít nhiều hắn cũng biết một chút.

“Chẳng trách nó lại suy yếu như vậy.” Lăng Lạc Viêm mơn trớn bộ lông trên đầu của Nhĩ, nghĩ đến Linh Thư, nghe nói Dạ Dực lại đi tìm hắn, không biết tình hình lúc này thế nào, còn con ma vật này nên làm cho nó chết hay là lưu lại…..

Bàn tay thờ ơ đang vuốt ve thì bỗng nhiên bị giật lại, rơi vào trong tay của một vị tế ti. Đôi mắt nhợt nhạt màu thanh lam lãnh đạm nhìn về phía Nhĩ, ánh mắt giống như đang nhìn thấy một vật chết, “Thật đáng thương, thôi thì làm cho nó ít chịu khổ một chút, Lạc Viêm cảm thấy thế nào?”

Giọng nói ôn hòa, ý tứ trong lời nói của tế ti Long Phạm chính là từ bi trắc ẩn nhưng các tộc nhân ở bên cạnh lại có thể hiểu được hàm nghĩa thật sự của tế ti là gì, không người nào dám xen vào quyết định của hai người.

Lăng Lạc Viêm liếc nhìn bàn tay đang bị siết chặt, hắn chỉ vì cảm thấy thú vị với bộ dáng của Nhĩ nên mới sờ soạng vài cái mà thôi, nhếch môi lên, hắn điềm nhiên gật đầu, “Nếu ngươi cảm thấy thương hại nó thì làm cho nó không cần tiếp tục chịu đựng đau khổ cũng được.” Sự từ bi của Long Phạm chính là đem sinh linh giết chết.

Các tộc nhân đứng bên cạnh cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, lúc trước bởi vì si mị vương giả mạo thành bộ dáng của tế ti đã khiến cho tông chủ bắt đầu nảy sinh sát ý điên cuồng, con ma vật này chính là một trong những thủ phạm gây nên, tông chủ làm sao lại có thể buông tha. Lúc này tông chủ đưa ra quyết định tựa hồ có vẻ hời hợt, nhưng xem ra cũng không phải tùy ý như vậy.

Nghe thấy hai người đối thoại với nhau, dường như đã có quyết định, Nhĩ ở trong tay của Nham kiêu cố gắng giãy dụa, quơ tay quơ chân, “Các ngươi muốn tìm Tụ linh chi……ta biết…..ta biết nó ở nơi nào…..” Thanh âm của nó quả thật có chút khác thường, lúc trước tưởng rằng bị suy yếu, hiện giờ nó quýnh lên thì mới nghe rõ cũng không phải là suy yếu mới bị đứt quãng như vậy.

“Trước khi lo lắng về việc bản tông chủ có thả ngươi ra hay không, thì bất quá ngươi nên biết rằng, cho dù có thả ngươi thì ngươi cũng sống không được bao lâu.” Lăng Lạc Viêm nhướng mi một cách hứng thú, ý bảo Long Phạm khoan động thủ, đối với thứ mà con ma vật này vừa nói thì không người nào lại không cảm thấy hứng thú.

Tụ linh chi, thứ này là lần đầu tiên hắn mới được nghe thấy.

“Tụ linh chi chính là vật thứ ba trong câu ca dao!” Có trưởng lão nghe thấy Nhĩ nói như vậy liền kích động không thôi, “Hách Vũ tụ Đồ Lân, Hách Vũ “Tụ” Đồ Lân, đúng vậy, trong đó có một chữ tụ, chẳng phải chính là ám chỉ Tụ linh chi hay sao!”

Tương truyền ở cực Bắc có bảo vật, nhưng không người nào biết bảo vật đó là thứ gì, hiện giờ ngoài ý muốn lại biết được từ miệng của một con ma vật thời thượng cổ, nó nói biết Tụ linh chi ở chỗ nào, không biết là thật hay là giả.

Tộc nhân vừa kích động vừa kinh ngạc, tông chủ của bọn hắn lại cảm thấy thú vị, bạch y bào tế ti đứng bên cạnh thì dường như có chút đăm chiêu.

Nếu thật sự là vật trong câu ca dao thì Tụ linh chi ắt hẳn có một lực lượng rất lớn, Long Phạm tạm thời thu hồi lực đạo trong tay, “Người điều khiển ngươi dùng tiếng hát để tạo ra huyễn cảnh cũng biết đến Tụ linh chi, vì sao ngươi lại có thể nói cho chúng ta biết chỗ của nó?”

Nếu là có người biết thì đương nhiên đã s