Ring ring
Nhất Túy Hứa Phong Lưu

Nhất Túy Hứa Phong Lưu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218341

Bình chọn: 10.00/10/1834 lượt.

ế ti đại nhân, đã đến nơi, đó chính là Hoan Hỷ thụ.” Mới hướng ra ngoài ngắm nhìn một lát thì lời nói của Hề Trú đã truyền đến, Long Phạm trước tiên ôm lấy người bên cạnh rồi khẽ hôn lên môi, sau đó đẩy ra rèm xe, “Lạc Viêm nhớ đừng chạm vào mấy viên ngọc châu.”

Có ý tứ gì? Lăng Lạc Viêm cảm thấy khó hiểu, hắn liếc mắt nhìn Long Phạm một cái rồi bước xuống xe. Những ngọn hoa đăng lấp lánh giữa bóng đêm, một cây đại thụ tên là Hoan Hỷ đứng ở cách đó không xa giống như đang duỗi thẳng tứ chi, cành lá sum xuê tận lực vươn ra bên ngoài, trên những nhánh cây lấp lánh nhiều điểm sáng. Dưới ánh trăng mờ ảo có thể nhìn thấy những viên ngọc châu được treo lủng lẳng ở phía trên.

Ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng, chiếu xuống vầng hào quang mông lung làm cho cây đại thụ thêm phần huyền ảo, giống như căn bản không tồn tại ở trên đời này mà vốn đến từ một thế giới khác. Đứng trước mặt nó, chính mắt nhìn thấy nó, nhưng dường như không thể với tới.

Những viên ngọc châu đang đong đưa theo gió, cành lá sum xuê nhẹ nhàng lay động, những điểm sáng không ngừng lấp lánh trên nhánh cây. Dưới ánh trăng mờ ảo đang bao lấy toàn bộ thân cây, những tia sáng xuyên qua từng kẻ lá rơi xuống mặt đất, quang và ảnh chưa bao có sự kết hợp hoàn mỹ như thế.

Đây là Hoan Hỷ thụ.

Lăng Lạc Viêm bước đến gần. Ở dưới tàng cây có khoảng bảy người đang nằm trên mặt đất, bọn họ đều là vì ngày hội mà đến nhưng cũng đột nhiên hôn mê cùng một lúc. Tuy cây đại thụ gợi lên cảm giác kỳ dị nhưng những người này mới là trọng điểm.

“Người nào là công tử của tên họ Tiếu kia?” Cúi đầu nhìn trên mặt đất, Lăng Lạc Viêm hỏi Hề Trú, người mà đang đứng ở một góc xa, không dám đến gần.

Nghe được câu ‘tên họ Tiếu kia’, Hề Trú không dám lộ ra biểu tình khác thường. Danh tiếng của Trấm Hậu tộc rất lớn, mỗi khi có ma vật hoành hành đều phải dựa vào sự bảo hộ của Trấm Hậu tộc. Tông chủ Lôi Quyện không ở trong thành, chỉ có Tiếu đại nhân là có thể dựa vào, người nào lại dám bất kính? Cũng chỉ có vị Viêm chủ này mới có tư cách xưng hô như vậy.

Hề Trú ra hiệu cho tâm phúc ở phía sau, người nọ thật cẩn thận bước đến gần, liếc mắt nhìn trên mặt đất rồi chỉ vào một trong những người đang nằm ở đó. “Hắn chính là công tử của Tiếu đại nhân, Tiếu Niệm Vân. Lúc trước vẫn còn rất khỏe vậy mà chỉ trong khoảnh khắc…”

Chỉ trong khoảnh khắc lại gục trên mặt đất, bất tỉnh nhân sự. Nhếch môi lộ ra thần sắc hứng thú, Lăng Lạc Viêm nói với một vị trưởng lão đi theo ở phía sau, “Nham Kiêu, đi xem chuyện gì đã xảy ra.”

Gần đây Lạc Viêm sử dụng Nham Kiêu càng ngày càng nhiều, ít khi gọi Lâm Sở, Long Phạm nâng mắt lên, nhìn thấy nam nhân đang đứng bên cạnh của hắn. Màu bạc lạnh lẽo của ánh trăng phủ kín trên lớp hồng sam rực rỡ, e rằng không biết trong mắt của kẻ khác thì Lạc Viêm đứng dưới tàng cây Hoan Hỷ thụ là loại dáng vẻ nào.

Ánh mắt trầm tĩnh ôn nhu lại mang theo vài phần xảo quyệt, Lăng Lạc Viêm làm sao lại không thể phát hiện, quay đầu nhìn Long Phạm, hắn nhướng mi rồi cười khẽ, “Thế nào, như vậy vẫn chưa vừa lòng? Chẳng lẽ tế ti muốn đích thân bước qua xem xét.”

Long Phạm chậm rãi lắc đầu, vẻ mặt bình thản lộ ra một nụ cười ẩn ý, “Ta chỉ cần quan tâm một mình tông chủ, những người khác không quan hệ đến ta.” Xoay người lại, ánh mắt thản nhiên đảo qua đám người ở phía sau. Lâm Sở đang nhìn chăm chú một điều gì đó, nhận thấy ánh mắt làm cho người bất an đang dừng ở trên người, hắn liền lập tức cúi đầu.

Các trưởng lão và diệu sư cũng đang nhìn hai người bọn hắn. Ở trước mắt tất cả mọi người, thân ảnh đỏ thẫm cùng nam nhân mặc bạch y bào đang đứng dưới gốc cây đại thụ, đó là một hình ảnh phi thường đẹp mắt. Cùng sỡ hữu lực lượng của thần nhân, cùng xuất sắc phi phàm, chỉ cần có hai người ở ngay trước mắt thì cho dù thiên kiếp có giáng xuống cũng sẽ không xảy ra đại sự.

Đối mặt với cảnh tượng ở trước mắt, các tộc nhân không khỏi cảm thấy có một chút rung động. Nham Kiêu ở bên kia dường như đã có kết quả tra xét, hắn quay sang trả lời Lăng Lạc Viêm, “Tông chủ, hồn phách của hắn quả thật bị tổn thương, hắn cũng có linh lực nhưng rất yếu.”

Hồn phách tổn thương, như vậy không phải Dạ Dực gây nên. Dẫn Hồn tộc cho tới bây giờ chỉ biết hấp thu sạch sẽ hồn phách. Long Phạm và Lăng Lạc Viêm liếc mắt nhìn nhau liền biết rằng trong đó có chuyện cổ quái, bỗng nhiên cảm giác được điều gì đó, Long Phạm hướng lên trên cây đại thụ, Lăng Lạc Viêm thấy hắn ngẩng đầu thì cũng ngước mắt nhìn lên.

Trên ngọn cây vốn trống không, lúc này bỗng nhiên còn sót lại một viên ngọc châu treo lủng lẳng ở nơi cao nhất, viên ngọc châu này rất khác biệt so với những viên khác, nhìn kỹ lại thì có thể thấy được những đường vân có họa tiết giống như ngọn lửa đang quấn quanh cùng với những cơn sóng cuồn cuộn giữa lòng đại dương, thủy và hỏa dung hòa vào nhau,