Nhất Túy Hứa Phong Lưu

Nhất Túy Hứa Phong Lưu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218581

Bình chọn: 7.5.00/10/1858 lượt.

chủ đã từng gặp hắn.” Ý tứ của lời này chính là xác định đăm chiêu ở trong lòng của Lăng Lạc Viêm.

Lúc trước kêu gọi đầu hàng chính là Lôi Quyện, sau đó lại nhanh chóng tỉnh ngộ để thủ hạ không bị tổn thất quá nặng nề, chỉ là bị thương hơn phân nửa mà thôi. Không nghĩ rằng Trấm Hậu tộc lại ở một nơi hẻo lánh như vậy, Lăng Lạc Viêm nhớ rõ Lôi Quyện có thể xem như là người thức thời, ngày đó vẫn chưa làm ra chuyện quá mức ngu xuẩn.

“Viêm chủ cũng biết Trấm Hậu tộc?” Hề Trú vừa nói ra khỏi miệng thì lập tức nhớ đến mấy tin đồn gần đây, hắn thầm mắng chính mình nhiều lời.

Các tộc nghe nói tế ti Long Phạm sở hữu lực lượng diệt thế của Đồ Lân, rồi bị xúi giục để đi áp chế Ngân Diệu tộc. Kết quả như thế nào thì lúc này mọi người trong thiên hạ đều biết, hắn lại ngốc nghếch đi hỏi Viêm chủ phải chăng cũng biết Trấm Hậu tộc, nếu vì thế mà bị giận lây, chọc cho Viêm chủ không vui, không chấp thuận trợ giúp thì không biết nên làm thế nào cho phải.

Hề Trú cảm thấy bất an, cẩn thận hướng lên phía trên nhìn lại. Hồng y nam nhân vẫn lộ ra ánh mắt đa tình, phản chiếu màu bạch kim lạnh lùng của mái tóc, bên môi nhếch lên nụ cười không rõ hàm nghĩa, rồi bắt đầu mở miệng, “Hề thành chủ vì sao lại không nói, vị tiểu công tử kia như thế nào?”

Hề Trú bị Lăng Lạc Viêm hỏi như vậy, lập tức nhớ đến lo lắng ở trong lòng, “Tiếu đại nhân và tông chủ Lôi Quyện là huynh đệ kết bái, tiểu công tử tính ra cũng là con cháu của tông chủ Lôi Quyện, ngày thường rất được sủng ái, lúc này hắn xuất môn, Tiếu đại nhân dặn dò Hề Trú phải chiếu cố tiểu công tử, đợi lễ hội trôi qua thì đến đón người, nhưng hôm nay…..”

Tâm phúc của Hề Trú lập tức tiếp lời, “Hiện giờ ở dưới Hoan Hỷ thụ, trong đám người hôn mê bất tỉnh còn có vị tiểu công tử kia. Mấy ngày trước vẫn còn hoàn hảo, ai ngờ đến ngày lễ hội lại xảy ra việc như thế này. Thành chủ lệnh tiểu nhân thời thời khắc khắc phải đi theo, không ngờ đột nhiên có một trận gió lạ kéo đến, người ở dưới tàng cây đều toàn bộ ngã xuống, ngay cả viên ngọc châu của Tiếu công tử cũng không nhìn thấy.”

“Nói đi nói lại, ngươi chính là muốn ta giúp ngươi thoát thân, làm cho Trấm Hậu tộc không gây phiền phức cho các ngươi.” Lăng Lạc Viêm đùa nghịch chiếc ly ở trong tay, hắn chỉ cảm thấy hứng thú đối với việc có người vô cớ bị hôn mê. Con người nếu bị thiếu hồn phách thì sẽ hôn mê bất tỉnh.

Chẳng lẽ là Dạ Dực đói lòng sung chát cũng ăn?

Con đường này đúng là chiếu theo hành tung của Dạ Dực mà đi, mấy ngày trải qua những địa phương có lưu lại dấu vết ẩu đả, nếu Dạ Dực xảy ra chuyện gì, không thể khống chế bản năng của mình mà tùy tiện cắn nuốt hồn phách thì cũng không có gì là kỳ quái.

“Cầu Viêm chủ giúp chúng ta, nếu có thể cứu được vị tiểu công tử kia thì Hề Trú vô cùng cảm kích, còn nếu không thể cũng xin Viêm chủ ở trước mặt Lôi Quyện tông chủ và Tiếu đại nhân nói một câu để bảo toàn bình an cho tiểu nhân.” Hề Trú quỳ xuống đất khấu đầu, hoàn toàn là tình nguyện. Mặc dù hắn mang thân phận là thành chủ, nhưng so với Viêm chủ ở trước mặt thì quả thực như một ngọn đèn đom đóm so sánh cùng ánh trăng đêm rằm.

Nghe hắn xưng tiểu nhân, lại nhún nhường như thế, Long Phạm thản nhiên nói, “Chẳng lẽ hiện nay Trấm Hậu tộc ở đây lộng hành nên Hề thành chủ mới kiêng kị như thế.” Nếu không phải cực kỳ sợ hãi thì sẽ không như vậy.

Hề Trú liên tục lắc đầu, “Không phải Lôi Quyện tông chủ mà là vị Tiếu đại nhân kia. Tính tình của hắn nóng nảy, rất hay lấp liếm việc sai trái của mình, công tử nhà hắn mà xảy ra chuyện thì sẽ trách tội tiểu nhân…..”

“Đứng lên đi.” Lăng Lạc Viêm đứng dậy, liếc mắt nhìn những ngọn đèn hoa đăng lung linh trong bóng đêm ở bên ngoài, “Cứ đi xem thử Hoan Hỷ thụ như thế nào, những người đó xảy ra chuyện gì.”

Hề Trú nghe như vậy liền không ngừng kinh hỉ, lập tức phái thuộc hạ đi chuẩn bị xe ngựa. Không bao lâu sau thì Lăng Lạc Viêm đã ở trên đường, nơi hắn đang hướng đến chính là địa phương có treo đầy đèn hoa đăng mà hắn đã nhìn thấy.

Bên ngoài giăng đầy những ngọn đèn hoa đăng rực rỡ, nơi nơi đều là những người mặc hoa phục đi dạo trên phố. Tầm thường dân chúng cũng có, linh giả cũng có, Tất cả đều lộ ra thần sắc phấn khởi. Lễ Cầu Toàn, cầu xin được trọn vẹn, có thể được ân huệ của thần nhân lưu lại. Nói như vậy, ngày hội này so với dân chúng bình thường thì càng có ý nghĩa đối với linh giả. Nhưng không ai biết, việc này căn bản không có khả năng.

“Viêm chủ, t


Polaroid