hính là lời nói của nàng.
“Không biết nàng nhìn thấy cái gì mà lại nói với ta những lời đó.” Lăng Lạc Viêm nhớ đến lời nói của Trữ Hinh rồi lạnh lùng nhếch môi lên, hắn nhìn ra bóng đêm ở bên ngoài song cửa, “Bất luận là người nào, một khi phản bội thì ta sẽ không thủ hạ lưu tình.”
Hắn nói nhỏ một cách thờ ơ, nhưng trong đó lại tràn đầy quyết đoán. Mái tóc bạch kim óng ánh giữa bóng đêm lạnh lẽo, vài sợi tóc dừng trước khuôn ngực xích lõa, còn có đôi mắt đang nhìn chăm chú ngoài cửa sổ. Giờ khắc này Lạc Viêm giống như một ngọn lửa lãnh khốc, đôi mắt mị sắc vẫn thâm tình như trước, nhưng chỉ với một câu nói nhẹ nhàng lại hiện lên sự vô tình tàn nhẫn.
“Lạc Viêm lại trêu chọc ta.” Câu này không phải nghi vấn mà chính là tiếng lòng của tế ti. Người hắn yêu chưa bao giờ là một người nhân hậu. Quả thật cứ như một ngọn lửa, cứng rắn quyết đoán, bất cứ thời điểm nào cũng tản mát ra hào quang chói mắt mê người. Lạc Viêm cũng rất biết cách để làm cho hắn mất đi lực tự khống.
Nói ra lời khiển trách, ý cười bên môi lại biểu hiện sự khoái trá trong lòng của vị tế ti này. Đôi mắt thâm thúy giữa bóng đêm mờ ảo, lại dùng vẻ ôn nhu cùng xảo quyệt mà Lăng Lạc Viêm không thể kháng cự để để tiếp cận hắn, nụ hôn không ngừng đi xuống. Lăng Lạc Viêm thoát hạ y sam rộng mở, đem Long Phạm đẩy xuống dưới thân.
“Nếu đã trêu chọc thì không bằng tiếp tục….” Ngữ thanh khàn khàn, Lăng Lạc Viêm chỉ xuống giữa hạ khố của mình rồi ngả ngớn liếm môi, “Ngươi biết ta muốn cái gì, đúng không?.”
“Cũng giống như Lạc Viêm biết ta muốn cái gì.” Long Phạm mỉm cười, đối với phần thưởng như thế này thì hắn tất nhiên sẽ không cự tuyệt, cúi người xuống rồi chậm rãi mở miệng.
Bên trong xe ngựa rộng rãi, tiếng thở dốc bật ra từ bờ môi của Lăng Lạc Viêm, ngửa đầu nắm chặt mảnh lụa trắng trên người, hắn hưởng thụ khoái cảm mà Long Phạm đang tạo ra cho hắn, lúc này lại nhớ đến lời nói của Trữ Hinh.
Lưu ý người bên cạnh của ngươi. Lạc Viêm, nhớ rõ lời nói trước kia mà ta đã từng nói, tùy tâm mà hành sự thì hết thảy sẽ ổn thỏa, trên đường cẩn thận….
Người phải lưu ý là ai, là các trưởng lão trong tộc, là Nham Kiêu, Lâm Sở, hay là các diệu sư? Mấy ngày tiếp theo, nghi vấn này liền bị vứt ở sau đầu. Bất luận là ai, cho dù có phản bội thì cũng không ảnh hưởng gì đến hắn.
Lúc này hắn vẫn chưa biết rõ hàm nghĩa trong lời nói của Trữ Hinh, mãi cho đến sau này hắn mới hiểu được Trữ Hinh nhìn thấy chính là chuyện gì. Cũng là sau này Trữ Hinh mới được hắn kể lại việc này đúng như nàng đã ám chỉ, chẳng qua sự thật lại không đơn giản như những gì nàng đã nhìn thấy.
Cứ như vậy, đoàn người càng lúc càng đi xa, trên đường cũng không gặp chuyện gì khác thường, chỉ có thỉnh thoảng lại phái người đi giải quyết ma vật làm loạn, cũng cơ bản không cần Lăng Lạc Viêm hoặc Long Phạm phải ra tay. Không ngừng hướng về phương Bắc, rất nhiều tông tộc chưa từng nhìn thấy thì cuối cùng cũng được chiêm ngưỡng vị Viêm chủ và tế ti Long Phạm của hắn. Không biết có phải là vì lời đồn về Long Phạm hay không, mà không người nào lại không biết những chuyện được truyền tụng về Xích Diêm tộc.
Một này nọ, bọn hắn đến một thành trấn lớn, nghe nói Viêm chủ và tế ti Long Phạm đã đến, thành chủ thể hiện thái độ vô cùng nhiệt tình. Đoàn người của Lăng Lạc Viêm được thỉnh vào phủ đệ của thành chủ, tất nhiên cũng được chiêu đãi tửu yến rất nồng hậu. Chờ đến khi ăn uống tán gẫu xong xuôi rồi chuẩn bị đứng lên thì bên ngoài lại vang lên những tiếng hoan hỷ vui mừng. Thành chủ Hề Trú nở ra khuôn mặt tươi cười rồi hớn hở trả lời, “Viêm chủ không biết, hôm nay là lễ hội ở đây, tên là ‘Cầu Toàn’”.
“Tại sao lại là Cầu Toàn? Tên này nghe ra cũng thật thú vị, không bằng Hề thành chủ giải thích một phen.” Lăng Lạc Viêm liếc nhìn ra những ngọn đèn hoa đăng được giăng đầy bên ngoài, bây giờ đã là đêm khuya mà vẫn còn náo nhiệt, bất giác cảm thấy tò mò, lúc này mọi người vẫn chưa về nhà mà lại càng ngày càng tụ tập đông đúc ở bên ngoài, chẳng lẽ đêm nay là đêm lễ hội?
Trước khi Hề Trú trả lời, Long Phạm đã tiếp nhận ly rượu cạn của Lăng Lạc Viêm, giúp hắn châm rượu rồi nâng ngón tay chỉ ra vầng sáng lấp lánh ở bên ngoài, “Cầu Toàn là phong tục tập quán ở nơi đây. Tương truyền mỗi một người được sinh ra ở trên đời vốn không được đầy đủ, phải cầu để có được bộ phận bị khuyết thì mới có thể được xem là hoàn thiện. Nếu có thể cầu được toàn vẹn thì sẽ được ân huệ mà thần nhân đã lưu lại —– người đó sẽ có được linh lực, hưởng thọ ngàn năm.”
Đó là ơn thần đã lưu lại ngàn vạn năm trước, sau đó dần dần biến mất khỏi thế gian.
“Tế ti đại nhân nói không sai, đương nhiên đây chỉ là phong tục lễ hội, không người nào lại dám hy vọng xa vời. Chẳng qua là do tổ tiên lưu truyền cho đến nay vì để có một ngày ăn mừng mà thôi, bây giờ lễ hội này cũng được gọi là lễ Hoan Hỷ, thật ra lại thu hút đa phần là những người trẻ tuổi.” Hề Trú ra hiệu để người hầu