sau, “Bản tông chủ quyết định xuất phát trước thời hạn. Mọi người đi chuẩn bị đi, ngày mai khởi hành.”
Vẫn chưa bao giờ làm chuyện đó ở trong xe ngựa, trước kia đã thử qua ở xe hơi, cảm giác quả thật cũng không tệ, bất quá việc này tế ti của hắn không biết vẫn là tốt nhất. (o_o trác táng)
“Lạc Viêm không chờ được nữa rồi.” Cảm thấy không đủ đối với nụ hôn kia, ánh mắt của Long Phạm vẫn còn dừng trên bờ môi của Lăng Lạc Viêm, lời nói trong miệng tất nhiên là ám chỉ một ý tứ khác.
Long Phạm quay đầu lại, ánh mắt thản nhiên đảo qua các tộc nhân đang cúi đầu ở sau lưng của bọn hắn. Hắn mặc kệ chuyến đi này có thu hoạch được gì hay không, nhưng có thể ở bên ngoài du ngoạn một thời gian thì cũng không tồi, miễn cho ngày ngày phải khó chịu khi nhìn thấy ánh mắt của các trưởng lão dành cho Lạc Viêm.
Các tộc nhân đi ở phía sau hai người thì hoàn toàn không biết tâm tư của tế ti như thế nào, bọn hắn chỉ nhìn thấy tông chủ và tế ti đánh giá xe ngựa một lượt rồi thì thầm to nhỏ, sau đó thì quyết định xuất phát sớm hơn dự định.
Không rõ nguyên nhân là vì sao, nhưng bọn hắn vẫn kiểm tra lại một lần nữa để xem còn sót thứ gì hay không. Ngoại trừ cỗ xe ngựa này, thì còn có vài cỗ xe chuyên chở vật phẩm để dọc đường đi cần phải dùng đến, vàng bạc các loại thì tất nhiên không thể thiếu.
Về cử chỉ thân mật của hai người thì bọn hắn đã sớm cúi đầu, có người biết rõ không thể xem nhiều, có người thì lại không muốn xem. Lâm Sở tiếp nhận phân phó, cúi đầu lui ra để chuẩn bị, hắn cũng là một trong những người đi theo chuyến này, ngoại trừ hắn thì còn có Nham Kiêu, trong khi Quyết Vân bị an bài ở lại tổng điện.
Sau khi công đạo ổn thỏa, ngày thứ hai, Lăng Lạc Viêm và Long Phạm chuẩn bị xuất phát. Trước khi lên đường, bên trong đội ngũ đưa tiễn ngoại trừ Lăng Vân và Miểu Lan, thì còn nhìn thấy một người khiến hắn cảm thấy ngoài ý muốn, Trữ Hinh.
Mấy ngày trước đây hắn đã gặp qua Trữ Hinh rồi bảo nàng không cần đưa tiễn, lúc này nàng lại xuất hiện, bất giác cảm thấy có một chút kỳ quái. Khuôn mặt tinh xảo không tỳ vết, trước mặt phủ một lớp khăn màu đỏ. Trữ Hinh đột nhiên được thị nữ dìu đến khiến tất cả tộc nhân nhìn chăm chú.
“Lạc Viêm, Trữ Hinh có chuyện muốn nói với ngươi, rất quan trọng.” Do dự hết lần này đến lần khác, nàng không biết có nên đem cảm giác của mình nói ra cho hắn biết hay không. Nàng cũng không xác định việc kia sẽ trở thành sự thật. Cho đến nay, nàng vẫn không thể tin tưởng, đây là lần đầu tiên nàng hoài nghi những gì mà mình đã nhìn thấy.
Mặc dù Trữ Hinh ở trong tộc nhưng rất ít khi xuất hiện trước mắt người khác. Làn da trắng như tuyết làm nổi bật lớp vải đỏ thẫm ở trên mặt. Lần này nàng xuất hiện có vẻ không phải chuyện tầm thường. Dường như có một chút lo lắng, nàng đi đến trước mặt Lăng Lạc Viêm, lúc này lại không hề kiêng kị có Long Phạm đang ở bên cạnh, xưng hô đích danh của hắn, có thể thấy được nàng có chút bất an.
Bước đến gần rồi nhón chân đưa môi kề sát bên tai của Lăng Lạc Viêm, thấp giọng thì thầm để không người nào nghe thấy. Sau khi nàng dứt lời, Lăng Lạc Viêm bất giác nhíu mi, ánh mắt đảo qua trên đám người Nham Kiêu và Lâm Sở. Lời nói của Trữ Hinh cho đến bây giờ đều không phải nói bừa. Những gì nàng nhìn thấy đều đã trở thành sự thật.
“Ta sẽ nhớ rõ.” Cho dù nghi hoặc nhưng hắn vẫn nhớ kỹ lời của nàng.
Trữ Hinh xoay người rời đi, đi được vài bước rồi lại ngoảnh đầu ra phía sau, bên dưới lớp vải lụa màu đỏ, nàng có thể nhìn thấy hai làn khí tụ lại ở một nơi. Rõ ràng đang quấn lấy nhau, làm sao lại có thể xuất hiện một màn mà nàng đã nhìn thấy? Nàng vẫn chưa đem hết thảy những gì mà mình đã chứng kiến nói ra cho Lạc Viêm. Chỉ có một câu kia, hy vọng có thể giúp ích được cho Lạc Viêm.
“Xuất phát——-” Lăng Lạc Viêm giục ngựa đi trước, hắn không giải thích với Long Phạm, lời nói của Trữ Hinh có lẽ người bên ngoài không biết nhưng Long Phạm có thể đã nghe thấy. Đem nghi hoặc đặt vào lòng, hắn sai người chính thức khởi hành. Cùng đi theo có hơn mười mấy vị trưởng lão, ngoài ra còn có các truyền sử của bọn họ, nhân số xem ra không nhiều lắm nhưng tuyệt đối không hề ít. Bọn hắn trước tiên sẽ đến Lôi Lạc thành để dẫn theo Ngân Diệu tộc, sau đó sẽ hướng về phía bắc đi theo tung tích của Dạ Dực.
Dọc đường đi xem như tất cả đều thuận lợi, quả thật so với du ngoạn cũng không khác biệt gì mấy. Nghe nói Viêm chủ xuất hành, các thành đều thập phần hoan nghênh, một phần là vì tế ti Long Phạm, mà mười phần là vì cẩn thận. Cứ như vậy, bọn họ đã trải qua không ít ngày. Đêm nay muốn dừng chân ở bên ngoài, trong xe ngựa, Long Phạm vừa dùng sóc thủy để tẩy rửa dấu vết trên nội sam của hai người. Bọn hắn dựa vào bộ lông cừu được trải bên trong xe ngựa rồi nói về việc của Trữ Hinh.
“Lạc Viêm cảm thấy lời nói của Trữ Hinh như thế nào?” Càng là về phương Bắc thì ban đêm thời tiết càng rét buốt, Long Phạm đưa tay ôm lấy người ở bên cạnh, lúc này lại nhớ đến vẻ cổ quái của Trữ Hinh khi bọn hắn sắp khởi hành. Hắn hơi thoáng nhíu mi, quá khứ của Trữ Hinh và Lạc Viêm đã là thứ yếu, hắn để ý c