này hắn lại muốn Miểu Lan chưa từng quên đi chuyện trước kia trong quá khứ của hai người, nếu được như thế thì tốt biết mấy.
Bất luận chiếm được hay không thì đều làm cho lòng hắn khổ não. Đối mặt với Miểu Lan, hắn vẫn là Lăng Vân lúc trước, đáng tiếc Miểu Lan đã hoàn toàn mất đi trí nhớ.
Lăng Vân nhìn Miểu Lan đến mức xuất thuần. Lăng Lạc Viêm có thể thấy rõ, nhưng hắn đã thành toàn cho hai người, kế tiếp như thế nào thì chỉ có thể dựa vào Lăng Vân. Hắn không hảo tâm đến mức đi lo lắng cho tình cảnh của người khác. Những gì lúc trước hắn đã làm chính là vì cảm thông cho mối chân tình của Lăng Vân, chuyện sau này phát triển như thế nào thì không còn quan hệ đến hắn.
“Không cần lo lắng, ta sẽ dẫn theo đủ người. Vả lại có Long Phạm ở bên cạnh thì nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì.” Nếu có chuyện gì xảy ra thì nên là người khác mới đúng. Sau khi dứt lời, Lăng Lạc Viêm không khỏi nghĩ như vậy, liếc mắt nhìn Long Phạm một cái thì thấy tế ti của hắn đang mỉm cười nhìn hắn.
“Nghỉ ngơi thêm mấy ngày để chuẩn bị ổn thỏa rồi sau đó có thể xuất phát.” Vừa quay trở về tổng điện, còn cần lựa chọn các trưởng lão để dẫn theo, Long Phạm cũng không muốn lãng phí thời gian cùng Lăng Vân và Miểu Lan vào lúc này, cho dù Lạc Viêm không cảm thấy vất vả, nhưng hắn vẫn muốn Lạc Viêm phải hảo hảo nghỉ ngơi vài ngày.
Nghe được lời nói của Lăng Lạc Viêm, Lăng Vân cũng biết việc này đã được quyết định. Mà vị tông chủ này quả thật nói cũng không sai, chỉ cần có tế ti Long Phạm ở bên cạnh thì tin rằng bất luận phiền phức như thế nào cũng có thể hóa giải.
Chẳng qua phải làm thế nào mới có thể hóa giải được bức tường vô hình giữa hắn và Miểu Lan? Lăng Vân cảm thấy có một chút chua xót khi suy nghĩ như vậy. Chờ đợi mấy trăm năm, cuối cùng cũng chờ được tình yêu của hắn quay trở lại. Chỉ bất quá, cho dù Miểu Lan có tình ý với hắn, nhưng có lúc thì xa cách, có lúc lại gần gũi, hắn không biết nên làm như thế nào mới có thể cùng Miểu Lan khôi phục như lúc trước. (tới giờ vẫn chưa cưa đổ được em nó sao o_o, tệ quá, xách dép đi học con rồng hay con quạ kìa)
Hết người này đến người khác cầu kiến rồi lại rời đi, Lăng Lạc Viêm đều xử lý ổn thỏa. Lăng Vân ở bên cạnh bẩm báo sự vụ mấy ngày gần đây ở trong tộc, chờ đến khi giải quyết xong xuôi thì cũng đã mất một ngày.
Mấy ngày sau đó, Lăng Lạc Viêm đều bị tế ti của hắn bức bách, hai người mỗi ngày đều tranh thủ thời gian, nhưng thật ra đem hơn phân nửa sự vụ trong tộc đều giao cho Lăng Vân. Lăng Vân từng rời bỏ tộc nhân mà đi, hiện giờ giống như đang phát tiết mọi buồn khổ ở trong lòng, hắn thập phần tích cực đối với sự vụ của Xích Diêm tộc.
Từng báo cho tộc nhân chuẩn bị trong vòng nửa tháng, nhưng từ khi nhận được mệnh lệnh của tông chủ, các vị trưởng lão không dám chậm trễ. Thời hạn nửa tháng chưa đến nhưng nước uống, lương khô, y phục, tắm rửa và tất cả những thứ có thể mang theo để sử dụng trên đường đi đều đã được chuẩn bị chu đáo. Đợi đến khi Lăng Lạc Viêm đứng trước đống hành lý thì hắn chỉ có thể nhướng mắt một cách sửng sốt.
“Là người nào đã an bài?” Hắn chuẩn bị đi thăm dò bí ẩn ở đại mạc phương Bắc, đi tìm phiền phức cho kẻ khác, nhưng nhìn đống hành trang ở trước mắt lại giống như hắn đang chuẩn bị đi du sơn ngoạn thủy. (nói cho chính xác là đi hưởng tuần trăng mật)
Cửa sổ kẻ ô được chạm trổ hoa văn tinh tế, bên trong xe ngựa được lót thảm bông mềm mại, không gian thoáng đãng rộng rãi. Ngay cả rượu, nước, điểm tâm cũng đều có đủ, nếu không phải hắn không có hứng thú đối với âm luật thì sợ rằng ngay cả huân hương đàn tranh cũng đều được đặt vào. (huân hương = cái lò để xông hương)
“Nếu tá túc ở ngoài trời hoang dã thì dù sao có xe ngựa để an thân so với không có vẫn tốt hơn rất nhiều.” Trả lời hắn chính là Long Phạm, thản nhiên đi đến, tay vẫn đang dắt linh thú mà bọn hắn thường hay sử dụng khi đi xa, bên trong đôi mắt nhợt nhạt màu thanh lam hiện lên mấy phần ý cười.
Có lẽ đối với tế ti của hắn thì chuyến xuất hành lần này quả thật so với du sơn ngoạn thủy cũng không khác biệt gì mấy. Lăng Lạc Viêm liếc nhìn vào bên trong xe ngựa, dường như có phần quá rộng, đăm chiêu một chút, hắn nhếch môi cười một cách tà khí rồi ái muội liếc mắt nhìn Long Phạm.
Muốn hắn tin tưởng nụ cười lạnh nhạt bình thản của Long Phạm giờ khắc này không có bất cứ ẩn ý gì khác thì thật sự quá khó khăn, chẳng qua đối với việc này hắn cũng có một chút mong đợi.
“Muốn thử hay không?” Vừa cười khẽ, vừa bước đến gần Long Phạm, Lăng Lạc Viêm kề sát vào người Long Phạm rồi thì thầm. Lời nói ái muội dừng ở bên tai, bạch y bào tế ti hơi thoáng gật đầu, sau đó cũng thì thầm đáp lại, “Dù sao cũng không thể bắt ta phải nhẫn nại không được chạm vào ngươi.”
Ngữ thanh mang theo ý cười, mặc kệ trong lời nói hàm chứa bao nhiêu tình sắc ái muội thì vị tế ti này vẫn giữ nguyên vẻ mặt thánh khiết tao nhã. Nghiêng đầu liếc mắt nhìn Long Phạm một cái, Lăng Lạc Viêm nhịn không được liền hôn lên cánh môi đang khẽ cười của Long Phạm, rồi sau đó xoay người nói với tộc nhân đang đứng ở phía