lại có thể mạt
vận đến nông nỗi này.
Nhẹ
nhàng xoa xoa bụng, cô không khỏi ủ rũ. Cái thứ nho nhỏ trong này là một mối
phiền to, giữ lại nó không thể nói là một quyết định sáng suốt. Nhưng ai bảo cô
sợ kia chứ?
Nhớ
tình cảnh ngày hôm đó lén lút trốn khỏi phòng khám, cô không nhịn được bật cười.
Vừa thấy những dụng cụ phẫu thuật lạnh như băng, còn có chiếc gương phẫu thuật
kì dị, trong lòng cô đột nhiên hoảng sợ, lông tóc trên người đều dựng ngược
lên. Vì vậy, không hề nghĩ ngợi, cô lấy cớ muốn đi toilet rồi vắt chân bỏ chạy.
Thực
ra, cô vẫn không quên chuyện trước kia có mấy chị em cùng nghề vì phá thai quá
nhiều mà vĩnh viễn mất đi khả năng làm mẹ. Có những người vừa làm tiểu phẫu
xong không bao lâu đã phải đi tiếp khách, kết quả thành thân tàn ma dại, chuyện
như vậy rất nhiều. Tất cả những việc đó hiện lên rõ mồn một trong đầu cô trước
lúc vào phòng khám. Cho nên giữ lại đứa bé không rõ lai lịch này, thực tế là bởi
vì cô sợ chết, sợ đau, chứ không phải vì cái gọi là tình mẫu tử thiêng liêng gì
gì đó như người ta vẫn nói. Ngay cả cha nó là ai cô còn không biết, yêu với
thương gì từ đâu mà ra chứ? Thật là…
Aiz…
Không biết rốt cuộc là của gã nào nữa, sinh ra chắc không đến nỗi xấu xí khó
coi chứ?
Cô
bất giác cúi đầu nhớ lại những khách hàng dạo đó, nghĩ một hồi mới mang máng nhớ
ra một tên ma men. Chỉ có tên khốn đó không chịu dùng biện pháp an toàn nào,
nhìn bề ngoài hắn hình như cũng không đến nỗi tệ. Cô cũng không dám chắc, song
vẫn thở phào nhẹ nhõm.
Chân
cô đã lạnh đến mức tê cứng, thử nhúc nhích vẫn cứ trơ ra không có cảm giác gì.
Ngô Quế Lan vội vàng lấy chân này đạp chân kia liên tục cho đến khi thấy đau mới
chậm rãi đứng dậy, rời ga tàu điện ngầm lên mặt đất.
Tuyết
rơi còn dày hơn lúc đầu, mà người đi trên đường vẫn ồn ào đông đúc, phần nhiều
là những người lao động dưới đáy cùng xã hội đang chật vật bôn ba kiếm sống giống
như cô. Thành thị với nông thôn khác nhau ở điểm này. Ngày nhiều tuyết thế này,
ở quê đâu còn có ai đi lại, chủ yếu là ở nhà làm mấy việc lúc nông nhàn như sửa
chữa đồ lặt vặt.
“Bé
Lan… Bé Lan!”
Đúng
lúc Ngô Quế Lan vừa nhớ tới chiếc bếp lò ấm áp ở nhà, vừa dáo dác nhìn xuyên
qua đám đông tìm kiếm những thùng rác ven đường, giọng nói của một người đàn
ông chấp chới truyền đến tai cô, cô bèn dừng lại. Ở quê, ngay cả cha mẹ lẫn mọi
người trong thôn đều gọi cô thế. Giọng nói này rất quen thuộc, trong đầu cô lập
tức hiện lên một người, theo tiếng gọi nhìn lại, quả nhiên là anh ta.
Đó
là bạn từ thời tiểu học của cô, Trương Vĩ. Khi cô ở tù, chính anh là người giúp
cô gửi tiền về nhà, cũng là anh giúp cô giấu giếm chuyện này với mọi người.
“Dạ!”
Kéo chiếc khăn quàng to sụ xuống khỏi mặt, cô cười cười đáp tiếng, nhìn anh ta
với vẻ mặt nghi hoặc đang đi về phía mình.
Dáng
người Trương Vĩ vừa gầy vừa nhỏ, tuổi cũng xấp xỉ cô nhưng trông cứ như đã
ngoài ba mươi tuổi. Bọn họ đều giống nhau, lăn lộn trong cảnh bần hàn cực khổ
nên già trước tuổi so với người thành phố. Ngô Quế Lan biết mình cũng vậy, sớm
đã thành quen, cũng không có hơi sức đâu mà đi so đo tị nạnh.
“Anh
đi đâu đấy?” Ngô Quế Lan hỏi, vừa mở miệng đã bị gió lạnh táp thẳng vào, xộc
lên cay cả mũi muốn sặc, ngực lạnh buốt, vì vậy lại nhanh chóng kéo khăn bịt
kín mũi miệng.
Trương
Vĩ gãi gãi đầu, ngây ngô cười, ngượng ngùng đáp: “Hôm nay nghỉ việc, đưa bạn đi
dạo phố ấy mà.”
Ngô
Quế Lan nhìn vẻ lúng túng của anh ta, lập tức hiểu ra “bạn” mà anh ta nói ở đây
chính là bạn gái, không khỏi cười hì hì. “Hôm nay thật là…” Cô đang định trêu
chọc anh ta mấy câu, nhưng thấy một cô gái mập mạp sắc mặt không lấy gì làm vui
vẻ xăm xăm tiến về phía bọn họ, liền im bặt.
“Vĩ
Vĩ, anh đang làm gì vậy?” Cô gái kia liếc xéo Ngô Quế Lan bằng ánh mắt không
chút thiện cảm, vừa cao giọng gọi vừa lại gần ôm lấy cánh tay Trương Vĩ với vẻ
chiếm hữu, “Anh qua xem giúp em đôi giày kia có đẹp không nào?” Nói xong cũng
không chào hỏi Ngô Quế Lan một câu đã kéo tay anh chàng lôi về phía tiệm giày
cô ta vừa bước ra.
Trương
Vĩ bất ngờ bị kéo đi, nhất thời loạng choạng, lại không thể to tiếng khiển
trách, chỉ đành vội vội vàng vàng ném cho Ngô Quế Lan một ánh mắt vừa xấu hổ vừa
bất đắc dĩ cùng một câu ngắn ngủi: “Có việc gì đến tìm anh nhé.”
Ngô
Quế Lan cũng không để bụng, cười tít mắt với anh ta, gật đầu.
Cô
nhìn về phía tiệm giày bọn họ đang đi tới.Cửa hàng treo bảng giảm giá, người
cũng không đông. Những cửa hàng trong thành phố lúc nào cũng có khuyến mại…
Cô
nhớ tới Thành Công đang ở nhà mãi không dám ra ngoài, trong lòng khẽ thở một
hơi dài ngao ngán. Ngoài ngày đầu tiên để anh ra ngoài kiếm việc làm nên cô mua
cho anh một chiếc áo khoác, còn lại, ngay cả một bộ quần áo mặc ở nhà cũng
không có. Mấy ngày nay cô làm ăn không thuận, không có tâm trạng quan tâm đến
anh, mà anh cũng không hề kêu ca dù chỉ một tiếng. Nghĩ đến đây, ánh mắt của cô
không khỏi mềm hẳn xuống, rất dịu dàng.
Bất
kể cuộc sống khó khăn thế nào, những thứ cần thiết vẫn phải mua cho anh, nếu
không thì gi