goại, ông vẫn không đồng ý.
Đúng lúc đó, Bắc Yên đột nhiên dẫn quân đến sát biên giới muốn vây
thành. Nhưng binh lực trong thành không thể nào chống đỡ nổi đến lúc
quân cứu viện tới. Một khi thành trì bị phá…” Tần Liệt nói đến đấy thì
dừng lại, ánh mắt có chút đau thương, “Dưới sự đồng ý của ông ngoại, mẫu thân và thanh niên kia thành hôn giữa trận tiền, sau đó cùng nhau ra
ngoài thành, liên thủ giết giặc, thề sống chết bên nhau”.
“Đó là một trận chiến ác liệt, các binh sĩ giữ thành bỏ mạng gần hết, vốn
cứ nghĩ sẽ hi sinh vì Tổ quốc, nhưng cuối cùng họ cũng đợi được quân cứu viện. Người đến cứu viện là cậu của Thái tử phi lúc bấy giờ - Tiêu đại
tướng quân. Đến tận lúc ấy, ông ngoại và mẫu thân mới biết, thì ra thanh niên trẻ tuổi kia chính là Đương kim Thái tử…”
Tần Liệt kể chuyện quá khứ rất bình thản, nhưng càng bình thản càng khiến
lòng nàng không yên. Lưu Quý phi khi đó biết rõ thành trì sắp bị phá,
vẫn muốn gả cho Tần Đế, thiết nghĩ trong lòng bà ắt hẳn yêu ông ta sâu
sắc. Có thể cùng người mình yêu thương sống chết bên nhau, dù chỉ là
nghĩ thôi cũng khiến trái tim con người ta gợn lên cảm xúc mãnh liệt.
Nhưng, cuối cùng Tần Đế vẫn phụ bà.
Người chồng một lòng trao gửi biến thành Thái tử, mà bà lại trở thành một
trong vô số những thê thiếp của người ta. Thảo nào, thảo nào…
“Mẫu thân ta cương quyết muốn rời đi nhưng phụ hoàng nhất định không chịu.
Cuối cùng, vì có ta, mẫu thân đành phải theo ông ấy về kinh. Sau khi phụ hoàng đăng cơ, mẫu thân ở lại Phật đường trong cung, dù phụ hoàng có
khẩn cầu thế nào, bà cũng không gặp ông ấy. Sau này, sức khỏe mẫu thân
ngày càng một xấu, cuối cùng người chết vì bệnh…” Nói đến đây, tiếng Tần Liệt cũng nhỏ dần.
Bảo Khâm nghiêng mặt nhìn hắn mới phát hiện đôi mắt hắn ướt nhòe, ánh mắt
vừa đau thương vừa hiu quạnh, khuôn mặt lạnh lùng xa cách thường ngày
như phủ một làn khói mỏng.
“Nếu không vì ta, mẫu thân cũng không phải đến kinh thành.” Giọng nói Tần
Liệt khàn khàn, nhỏ dần “Cũng sẽ… không phải chết cô đơn ở nơi đây.”
Trong lòng Bảo Khâm chua xót, không biết nên nói gì an ủi hắn. Nàng không
phải là cô gái dịu dàng chu đáo, nói chuyện vụng về, mấy lần định mở
miệng nhưng đầu óc trống rỗng, chỉ có thể càng nắm chặt tay hắn không
rời.
Trong lòng Bảo Khâm, Tần Liệt từng tồn tại giống như một vị thần. Rất nhiều
năm trước, khi nàng theo sư phụ học nghệ đã nghe tên hắn rồi. Lúc ấy,
hắn vẫn còn trẻ tuổi, thế nhưng đã có thể đánh bại tướng quân Bắc Yên là Doãn Tông Phong, tướng tài thiếu niên nổi tiếng khắp trời Nam đất Bắc
từ đó.
Khi ấy, Bảo Khâm vẫn tưởng tượng, người đàn ông dũng mãnh thiện chiến này
trông cao lớn oai dũng thế nào, chắc hẳn sẽ có đôi mắt to, giọng nói
vang như chuông đồng, râu quai nón mọc đầy mặt, bước chân sải rộng. Sau
đó vào sống trong doanh trại Tây Bắc, nhìn thấy bức vẽ của Tần Liệt, Bảo Khâm không nói chuyện một thời gian dài.
Người trong tranh anh tuấn tao nhã, cách ăn mặc giống hệt một thư sinh nhã
nhặn. Tuy khuôn mặt hắn lạnh lùng, nhưng không có khí thế “bá vương” như nàng vẫn tưởng tượng. Bảo Khâm khinh thường vứt bức họa vẽ “thư sinh”
ra ngoài cửa sổ, hoàn toàn quên mất mình còn “ẻo lả” hơn hắn.
Cho đến ngày nàng vào kinh, Tần Liệt cưỡi ngựa đen xuất hiện xa xa nơi đầu
phố, từng bước từng bước một đến gần nàng, lạnh lùng nói với những người xung quanh: “Nghe nói có người ức hiếp thê tử của ta, nên ta đến giúp.” Bảo Khâm chợt cảm thấy thì ra Tần Liệt chính là như vậy. Nếu hắn thật
sự mọc râu quai nón và có giọng nói to vang mới gọi là xấu.
Nhưng, Tần Liệt không phải mãi mãi mang theo khuôn mặt như băng, lạnh nhạt xa
cách ư? Sao lại có ánh mắt dịu dàng, có giọng nói bi thương đến thế,
thậm chí đôi mắt còn nhòe lệ và bàn tay khô ráo ấm áp. Hắn ngồi ngay bên cạnh nàng, giọng nói trầm thấp dịu êm, đến nhịp điệu hít thở cũng tràn
đầy sức sống.
Bảo Khâm chợt thấy bất an. Nàng nhạy cảm, thấy trong lòng mình dường như có gì đó khang khác. Tuy nàng chậm hiểu nhưng không ngốc đến mức không cảm nhận được sự tốt đẹp của người khác. Sự bảo vệ của Tần Liệt với nàng,
rõ ràng không phải, hoặc có thể nói, không chỉ bởi vì nàng là “Thất Công chúa”. Trong mắt hắn, có thứ tình cảm sâu đậm thẳng thắn, hắn chưa từng che đậy.
Đối với chuyện tình cảm nam nữ, Bảo Khâm cái hiểu cái không. Mẫu thân nàng
mất sớm, từ nhỏ không ai dạy nàng những thứ đó. Sau này xem nhiều kịch
và truyện thấy những đôi nam nữ thề nguyền sống chết, nàng không thể
hiểu nổi. Đến tận bây giờ, nàng vẫn thấy lơ mơ như cũ.
Bảo Khâm vẫn nhớ quãng thời gian thơ ấu, phụ thân và mẫu thân yêu thương,
hạnh phúc bên nhau. Phụ thân chỉ lấy một mình mẫu thân, cũng chỉ có mình nàng là con gái. Sau đó mẫu thân qua đời, ông cũng không hề nhắc đến
chuyện nạp thiếp, lấy vợ mới. Các tướng sĩ quân Tây Bắc phần nhiều cũng
vậy, trở về từ chiến trường khắc nghiệt, có thể lấy một người vợ, yêu
thương nhau không phải chuyện dễ dàng, nào ai muốn cuộc sống của mình
thêm ngột ngạt.
Nhưng Hoàng gia không như vậy, Tần Đế và Lưu Quý phi từng yêu nhau sâu đậm,
cho nê
