u như anh muốn rời xa em, anh có thể đi. Dù sao anh chạy rất nhanh em
sẽ không thể nào đuổi kịp."
Cương thi mắt xanh cúi đầu, tay xoắn lấy vạt áo,
một hồi lâu nó mới cất tiếng "Hiện tại anh dự định rời khỏi đây một thời
gian ngắn, dù sao em cũng muốn anh đi."
Xảo Nhi tựa đầu vào ngực nó, nhịp tim của của nó
mạnh mẽ vô cùng, nhưng dáng vẻ thì lại như một cô vợ nhỏ. Thật lâu sau Xảo Nhi
mới cất lời "Anh muốn đi đâu?"
Cương thi mắt xanh xoa đầu cô "Đi đến chỗ
một người bạn cách đây rất xa. Anh cũng mang theo bốn con bạt đi, nơi này có
thể đổ mưa rồi."
Xảo Nhi không ngẩng đầu nhìn nó, một lúc lâu mới
hỏi một cách buồn bã "Bởi vì anh muốn đi nên cố ý chọc giận em sao?"
Cương thi mắt xanh không trả lời cô. Xảo Nhi cũng
không hỏi đến nữa. Cô ngẩng đầu khẽ hôn lên cằm của nó "Anh đi đi."
Đêm hôm đó, cương thi mắt xanh mang theo bốn con
bạt rời khỏi Quan Thiên Uyển. Xảo Nhi đưa bọn chúng xuống núi và tặng cho mỗi
con vài bộ quần áo sạch sẽ. Đạo trường Hách gia vốn không vui khi thấy lão tổ
ngây thơ của mình đi theo cương thi mắt xanh. Nhưng trời đã hạn hán thế này, ai
cũng biết phải nên làm sao.
Đưa tiễn ngàn dặm cũng phải chia tay. Xảo Nhi dừng
bước dưới chân núi Quan Thiên Uyển "Chăm sóc mình thật tốt, khi nào thèm
ăn thì về đây, em sẽ làm nhiều món ngon cho anh."
Mắt Xanh cúi đầu nhìn cô thắm thiết, thật lâu sau
mới vuốt ve mặt cô "Em đừng buồn."
Xảo Nhi lắc đầu cười "Em không buồn, em sẽ ở
đây chờ anh."
Cho nên cương thi mắt xanh xoay người rời đi.
Tốc độ của mấy con bạt rất nhanh, thoáng chốc đã
biến mất trong bầu trời đêm. Việc đưa tiễn cũng chỉ làm tăng thêm nỗi sầu ly
biệt mà thôi. Đạo trưởng Hách Nhân đi theo phía sau Xảo Nhi, thấy cô vẫn ngây
ngô nhìn vào khoảng không nên không nhịn được thở dài thườn thượt "Muốn
khóc thì khóc đi."
Xảo Nhi quay đầu nhìn ông, cô vẫn cười nhạt
"Tôi sẽ không khóc. Bởi vì khi tôi khóc, anh ấy sẽ cảm thấy tôi không hạnh
phúc."
Sau khi bốn con bạt và Mắt Xanh rời đi, Xảo Nhi
bắt đầu lập đàn cầu mưa. Linh khí vùng lân cận nhanh chóng được bổ sung. Cô
mượn linh khí của Linh Sơn phía xa, lại kêu bọn tôm cua đi tìm Long Vương nói
giúp.
Sáng sớm hôm sau, vùng gần Quan Thiên Uyển đã bắt
đầu đổ mưa. Cơn mưa to xối xuống khiến đất đai ẩm ướt, tưới mát cả ruộng đồng.
Xảo Nhi lấy trân châu trong tủ đi đổi ít tiền, cưỡi Quỷ Xa đến nơi phì nhiêu
mua ít hạt giống lương thực, để tránh việc ảnh hưởng đến nông canh trong mùa
hạn hán lần này.
Không có Mắt Xanh và mấy con bạt ở đây, linh khí
xung quanh được bổ sung nên dần dần dồi dào. Bọn cương thi ở Quan Thiên Uyển
vẫn ngày ngày đi học. Bây giờ bọn chúng đã hiểu biết rất nhiều về tập tính của
cuộc sống con người. Có thể trao đổi ngôn ngữ với loài người, chỉ có điều khi
viết chữ thì vẫn có sai sót.
Những ngày qua không đi lấy nước nữa bên bọn
chúng khá rảnh rỗi. Quan Thiên Uyển cũng vắng lặng đi không ít. Chỉ có thiếu
năm con cương thi thôi nhưng thật giống như cả bầy cương thi cũng không còn
hoàn chỉnh nữa.
Xảo Nhi ở trong nhà rất lâu, không có Mắt Xanh
khiến nhà vô cùng an tĩnh. Chưa bao giờ cô biết hóa ra ở trong nhà gỗ nhỏ lại
có thể nghe được tiếng thủy triều lên xuống. Cô nằm trong quan tài trống trải
khá lâu, không dễ dàng gì mới có thể nhớ lại hết tất cả chuyện trước đây của
Mát Xanh, lại không biết hiện giờ nó ra sao.
Hiển nhiên là ngủ không được nên Xảo Nhi mang
rượu đến thăm Phàn Thiếu Hoàng. Tinh thần hắn ở trong trận vẫn tốt, hồn phách
đã bắt đầu kết thành thực thể. Khi thấy Xảo Nhi, hắn vẫn ngồi trên đệm cói, rất
lâu mới cất tiếng "Muốn hỏi gì?"
Xảo Nhi nghiêng bình rượu trên mặt đất, tiếng nói
mang theo sự oán giận "Phương thuốc bổ thi lần trước có vấn đề."
Phàn Thiếu Hoàng nghe thế cũng không bất ngờ
"Phương thuốc đó vốn giúp cho nó và máu của Bạt hòa hợp lại làm một. Nó kế
thừa sức mạnh của Bạt, đương nhiên cũng phải gánh lấy trọc khí trên người của
cô ấy."
Xảo Nhi ném bình rượu đi, cô rất tức giận
"Nhưng ngay từ đầu anh lại không nói."
Phàn Thiếu Hoàng nhếch nhẹ khóe môi "Vô
lượng thọ phật, bần đạo nghĩ rằng các người cũng biết"
Xảo Nhi ngồi bó gối trên ghềnh đá trước trận. Gió
núi thổi nhẹ qua mái tóc cô tung bay phấp phới. Cô yên lặng như một pho tượng.
Phàn Thiếu Hoàng chỉ gõ nhẹ lên vách núi, không ngờ lại kết hợp với gió biển tạo
nên âm thanh rất véo von. Xảo Nhi khiếp sợ tu vi của hắn, thần tộc chuyển thế,
năng lực quả nhiên bất phàm.
Đương nhiên Phàn Thiếu Hoàng cũng chú ý đến ánh
mắt của cô, nhưng tiếng nói vẫn hờ hững "Còn vấn đề gì không? Bần đạo cũng
có vài năm làm thầy đoán số, có gì không hiểu cô cứ hỏi."
Xảo Nhi đã bất đầu không còn tin hắn "Hỏi có
ích gì? Hỏi anh thì anh cũng đâu nói, mà cho dù có nói thì cũng không rõ ràng.
Nói là anh gạt tôi thì anh lại không thừa nhận. Không thừa nhận lại tiếp tục
gạt tôi. Hiện giờ chúng ta đã ở chung một chiến tuyến, tôi không muốn hỏi anh
gì nữa cả."
Phàn Thiếu Hoàng vừa gõ nhẹ vách đá vừa uống
rượu. Rõ ràng tâm trạng hắn không tệ, giọng nói cũng có ý cười "Chúng ta
vĩnh viễn không thể nà
