ăn trên mặt cô, cuối cùng nghiêng người gối đầu lên đùi cô. Tiếng nói của nó loáng thoáng mang theo ý cười: “Xảo Nhi nhìn đi.”
Xảo Nhi nhặt lọn tóc trắng của nó. Cương thi mắt xanh từ từ nắm tay cô, trong sân chỉ có tiếng vỏ ốc va chạm vào nhau nghe rất vui tai.
Đang lúc hoàng hôn, Xảo Nhi muốn ngắm mặt trời lặn trên biển. Cương thi mắt xanh ôm cô đến Quan Thiên Uyển, ngồi xuống mỏm đá san hô lớn nhất trên bờ. Xảo Nhi tựa vào ngực nó, mái tóc dài khô héo già nua mơn trớn khuôn mặt nó. Nó đặt cằm lên đỉnh đầu cô, để cô ngồi với tư thế thoải mái nhất.
Mặt trời đỏ dần dần lặn xuống, nhưng ánh nắng chiều lại càng sáng lạn hơn. Cả bầu trời cũng được nhuộm vầng sáng mờ ảo, nước biển cũng thành một màu vàng thau vô cùng chói mắt. Chim biển cô đơn khẽ kêu quang quác bay ngang qua để lại một một bóng màu xám tro trên bầu trời. Sóng biến cũng bớt nóng nảy, dịu dàng hôn lấy bờ cát.
Xảo Nhi quay đầu lại níu cổ cương thi mắt xanh, tiếng nói đã khàn nhưng vẫn ngọt ngào: “Hống cũng làm một chiếc quan tài cho Xảo Nhi đi.”
Cương thi mắt xanh lắc đầu: “Xảo Nhi còn sẽ sống rất lâu.”
Xảo Nhi cười hôn lên cằm nó, chỉ có cô biết thủy tổ cương thi này yếu đuối biết bao: “Đừng buồn nhe Hống, anh có chơi trốn tìm không? Là Xảo Nhi lặng lẽ đi trốn, còn anh đi tìm, tìm được rồi thì Xảo Nhi là của anh. Hống, chúng ta sắp bắt đầu một vòng chơi mới rồi. Có điều là kiếp tiếp theo em lại sẽ quên mất anh, anh nhất định phải có chút nhẫn nại, lúc tìm không được cũng đừng sốt ruột.”
Cương thi mắt xanh hôn lại cô, trả lời rất bình tĩnh: “Anh nhất định sẽ tìm được. Cũng là lỗi của anh, nếu không phải anh thì em đã sớm đắc đạo thành tiên rồi.”
Xảo Nhi từ từ khép mắt: “Hống, em biết anh đang tiếc nuối điều gì. Thiên đạo, nhân đạo, tiên đạo, cõi đời này rất nhiều đạo và cũng rất xa xôi. Mà đạo của Xảo Nhi là đang ở trước mắt mình, bọn họ không hiểu, thật ra thì em đã sớm tu thành chính quả.”
Cương thi mắt xanh kề mặt vào trán cô, một hồi lâu không nghe cô nói, nó khẽ gọi cô: “Xảo Nhi.”
Bên dưới cũng không đáp lại, nước mắt nó ngân ngấn nơi hốc mắt, một hồi lâu khẽ nghẹn ngào gọi: “Xảo Nhi?”
Xảo Nhi choàng mở mắt, trong nụ cười mang theo vẻ bướng bỉnh: “Anh hứa với em là không khóc, sao nói rồi mà không giữ lời vậy.”
Cương thi mắt xanh lấy tay quệt mặt, vẫn cãi chày cãi cối: “Anh nào có khóc.”
Xảo Nhi cười tựa vào ngực nó, một hồi lâu đột nhiên nói: “Đối diện là phía sau núi Quan Thiên Uyển sao?”
Cương thi mắt xanh nhìn theo đầu ngón tay cô: “Ừ.”
Xảo Nhi hơi bùi ngùi: “Ở vách đá kia có một loài hoa nở, lúc nào em cũng muốn hái đem về cắm ở cửa sổ. Ban đầu không hái tới, sau đó đến khi em học được một chút đạo pháp thì lại quên mất.”
Cương thi mắt xanh nhẹ nhàng đặt cô tựa vào đá ngầm: “Anh đi hái chúng về cho em.”
Xảo Nhi cười gật đầu: “Trên vách đá không có chỗ để chân, anh cẩn thận một chút.”
Cương thi mắt xanh phi thân qua đó, nó tìm trên vách đá hồi lâu, trên đó chỉ có dây mây và cỏ dại rậm rạp, chẳng hề có hoa gì. Nó quay người bay về đá ngầm. Xảo Nhi vẫn lẳng lặng ngồi tựa vào đá, gió biển thổi phần phật làm rối tóc cô. Môi cô vẫn mang theo nét cười ngọt ngào, ánh sáng sót lại của buổi hoàng hôn nghiêng nghiêng soi trên mặt cô, yên bình và an ổn.
Cương thi mắt xanh chậm rãi đi đến, khoảng cách cũng không xa, nhưng nó đi rất lâu.
“Em lại gạt anh.” Nó ôm cô vào lòng, khẽ nói. Nhưng Xảo Nhi không đáp lời nó nữa. Mặt trời đỏ chìm vào biển rộng, tia sáng rực rỡ cuối cùng mờ dần, nó ngây dại ngồi trên mỏm đá ngầm thật lâu.
Anh không đau buồn, anh nhất định sẽ tìm được em. Anh sẽ trồng đầy cây táo, nhặt thật nhiều vỏ ốc. Anh sẽ lặng lẽ chờ đợi mỗi lần luân hồi. Cho dù là tận cùng năm tháng, trời đất đảo điên, bể dâu hoang tàn, chỉ cần anh còn sống, chỉ cần em còn yêu.
Đầu ngón tay nó mơn trớn mí mắt người trong ngực, rặng mây tía phía chân trời đã lụi tàn ánh sáng, đêm tối bao phủ cả vùng đất.
Thật ra thì anh không khóc, bởi vì em chưa bao giờ rời đi. Long lanh nơi đáy mắt anh cũng chỉ là gió lay cành khô, sóng đánh đá ngầm mà thôi.
