XtGem Forum catalog
Người Mới Tức Giận

Người Mới Tức Giận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325532

Bình chọn: 9.5.00/10/553 lượt.

rương Ngọc Sủng tuy nhỏ nhưng cũng hiễu được nghĩa của hai từ này, trường hợp ba mẹ li hôn có con nhỏ, họ có lúc ở cùng với ba, hoặc có lúc ở cùng với mẹ, li hôn tức là không thể ở cùng một chỗ với ba mẹ.

Yên lặng một lát, Trương Ngọc Sủng liền “Oa” một tiếng khóc lên, “Con không muốn ba mẹ li hôn, con không muốn, con nói với ông bà nội, ô ô ô…”. Vừa đi vừa bước đến phòng khách, cô cùng anh không kịp ngăn cản, thì Ngọc Sủng đã gọi điện cho ông bà nội: “Ô ô ô… bà nội, mẹ muốn li hôn với ba”.

Bà Trương nghe tiếng bảo bối khóc đã nóng nảy, nhưng nghe vợ chồng Tiểu Út muốn li hôn, liền kêu Trương Ngọc Sủng đưa điện thoại cho Trương Cảnh Trí, anh hít thật sâu rồi nhận điện thoại của mẹ mình: “Mẹ…”, anh vừa kêu lên một tiếng thì bên kia điện thoại liền rống lên.

“Trương Cảnh Trí, mẹ mặc kệ hai con cãi nhau chuyện gì, tóm lại ngày mai con đem cháu gái của mẹ lại đây cho mẹ, không phải vậy…”.

Anh nhức đầu, tắt diện thoại, nhìn một bên con gái mình đang khóc, lại nhìn một bên vợ mình cũng nức nở, anh không biết làm sao.

Buổi tối, tâm tình của cô đã bình thường lại, anh ôm lão bà của mình vào lòng: “Tiểu Điểu, Sủng nhi không nghe lời, em nên giảng giải đạo lý cho con, không nên tức giận. Còn nữa, ly hôn là chuyện không nên nói ra.”

thật ra cô cũng không biết gần đây như thế nào, gần đây tính khí nóng nảy bất thường. Sau khi nóng nảy qua đi, hối hận cũng không kịp nữa. “Cậu út, em không nên nói ly hôn.”

“Tính khí của em cũng thật là lớn à, cũng sắp vượt qua tính khí của Ngọc Sủng lúc được cưng chiều rồi.” anh thở dài, nắm tay của cô thật chặt.

cô cứng đờ, mắt xoay động, tính toán một chút, cái kia tháng này cũng chưa có. Tính khí nóng nảy, khẩu vị cũng thay đổi, trước kia cô thích nhất ăn đồ ngọt, nhưng bây giờ ăn lại thấy ngán. Ngược lại thích tê cay cùng chua gì đó.

Anh thấy cô không lên tiếng, cho là cô đang suy nghĩ gì đó, liền gọi cô một tiếng: “Lão bà.”

cô xoay mặt nhìn anh, chân mày nhíu lại: “Cậu út, anh có nghĩ đến hay không chúng ta sẽ có thêm một đứa con.”

“À.” Anh trừng mắt, trong nháy mắt phản ứng kịp: “Em, em xác định.”

cô có chút do dự: “Tính khí nóng nảy, khẩu vị cũng thay đổi, cái đó cũng muộn hơn một tháng.”

Anh cười lên, cái này coi như là trúng sáu mươi phần trăm rồi. Anh nhảy dựng lên, mặc quần áo vào, cô cũng ngồi dậy: “Anh làm gì vậy.”

“đi bệnh viện.”

cô liền kéo anh lại: “Anh cũng không nhìn xem bây giờ là mấy giờ, cũng đã hơn mười một giờ, cho dù có, cũng đợi ngày mai rồi đi khám.”

Anh vẫn có chút không cam lòng, hưng phấn trong lòng dường như đang bị đè nén, cô không nhịn được liền giận lẫy với anh: “Anh cũng không phải lần đầu tiên làm cha, như thế nào lại dễ nổi nóng như vậy.”

“Mặc kệ bao nhiêu lần, tiểu sinh mệnh đến đều làm cho anh cảm thấy hưng phấn không thôi.” Anh nhẹ nhàng ôm cô, để cho cô tựa vào ngực mình, bàn tay đặt trên bụng cô nhẹ nhàng vuốt: “Tiểu Điểu, nếu như có, lần này chúng ta tự mình chăm sóc. Em nghỉ sanh lâu một chút, một năm cũng được, hai năm cũng được, chúng ta sẽ không cưng chiều con. Nếu là con gái, Ngọc Sủng sẽ cảm giác nguy cơ, dù gì cũng không phải mình là công chúa duy nhất trong nhà. Nếu là con trai, về sau sẽ đưa vào trường học quân đội học, như vậy có thể bảo vệ chi mình cả đời.”

Anh mặc sức tưởng tượng, khiến lòng cô cảm giác mềm mại không thôi, dường như cảm nhận được trong bụng mình tồn tại một tiểu sinh mệnh.

Chỉ là cô hi vọng trong bụng mình là con gái, như lời của anh nói, như vậy Ngọc Sủng sẽ cảm nhận được nguy cơ, có thể phân tán được cưng chiều của ông bà, Ngọc Sủng cũng sẽ dễ dạy dỗ hơn một chút. cô không muốn con gái của mình trở nên vô pháp vô thiên, hôm nay tin tức của báo chí có nói về thế hệ con nhà giàu thứ hai, bọn họ đều tiêu xài hoang phí, đạo đức bại hoại, nếu như Sủng nhi lớn lên cũng như vậy, cô không biết lúc đó sẽ làm thế nào.

Sáng sớm ngày thứ hai, hai vợ chồng liền đem Sủng nhi đến nhà Lưu Ly, sau đó đến bệnh viện kiểm tra, kết quả đúng như dự đoán, nhưng mấy tháng sau cô còn vất vả hơn rồi.

Người nhà biết được cô mang thai đôi, cũng rất vui vẻ. Mọi người đều vây quanh phụ nữ có thai, tiểu công chúa liền bị lạnh nhạt, cộng thêm cô cố ý khiến con gái mình ghen. Nếu công chúa nhỏ muốn ăn gì, cô sẽ che miệng muốn ói.

Người trong nhà chỉ có thể nói là: “Ngọc Sủng, mẹ con mang thai em con rất vất vả, con không nên ăn món đó thôi.” Mấy lần tiếp, Ngọc Sủng đã thấy được địa vị của mình so với đứa em trong bụng mẹ là dao động.

Anh thấy con gái mình quệt mồm ngồi trong phòng không xuống lầu ăn cơm liền đi lên lầu dụ dỗ, Sủng nhi liền một bụng uất ức: “Mọi người đều không thương con nữa rồi.”

Anh bồng con gái vào trong ngực: “Ngọc Sủng, con vĩnh viễn là bảo bối ba mẹ yêu quí nhất, cũng là bảo bối của cả nhà. Nhưng con cũng phải biết rằng, những tình thương này không cần đáp lại, nhưng con cũng phải biết quí trọng, con lãng phí tình thương của người khác đối với con, tình thương này sẽ bị thu hồi lại. Đạo lý trái phải con hiểu rõ, vẫn câu nói kia, ba hi vọng con làm người thông minh, cũng hi vọng con làm người tốt, được