Người Mới Tức Giận

Người Mới Tức Giận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325511

Bình chọn: 8.00/10/551 lượt.

cây, “Em còn là trẻ vị thành niên, không thể uống rượu, uống nước trái cây là được rồi.”

Lưu Tuyền nhìn cô nhóc xoay người rời đi, nụ cười khóe miệng càng lạnh lùng, xem ra anh ta thật đúng là đã xem nhẹ con bé này.

Yến tiệc giữa tuần, Lưu Tân Chính mới cùng Trương Hinh Du chính thức giới thiệu Lưu Ly, Lưu Khải Lưu Tuyền đứng một bên, Trương Hinh Du lần đầu tiên cười thân thiện như vậy đối với Lưu Ly, tự mình đưa cho cô một ly nước chanh, Lưu Ly khéo léo cảm ơn bà ta, Trương Hinh Du lại tiếp tục lấy rượu cho hai con trai, người một nhà có khác giả bộ hòa thuận giống nhau như đúc.

Nếu cuộc sống là một vở kịch, tất cả chỉ là những kỹ xảo biểu diễn.

Kỹ xảo diễn của người nhà họ Lưu thật vô cùng tốt.

Lưu Ly uống nước chanh, trong bụng cảm thán, mình quả thật đúng là người nhà họ Lưu, ngay cả loại kỹ năng diễn trò này cũng là thiên bẩm.

cô đột nhiên cảm thấy mi mắt rũ xuống, cảnh vật trước mắt cũng trở nên mơ hồ, Lưu Ly từ từ đi tới góc yến tiệc, lắc đầu một cái cho mình thanh tỉnh lại, khéo léo tới góc, trước mắt trở nên tối sầm, bất tỉnh nhân sự.

cô không mở được mắt ra, ý thức cũng ngày càng trở nên mông lung, cơ thể cô phát hỏa, có người ôm cô, có người nói chuyện với nhau, sau đó an tĩnh. một trận lạnh như băng, giống như có cả suối nước lạnh xối lên cơ thể đang phát nhiệt của cô, cô bảo dạn nghênh đón, liều mạng ôm lấy một chút mát mẻ kia. Giữa hai chân lúc đó đột nhiên đau đớn khiến cô thức tỉnh chốc lát, nhưng cũng chỉ là chốc lát, không kịp suy nghĩ gì nữa, cô đã bị khoái cảm to lớn nhấn chìm.

Lưu Ly bị tiếng thét chói tai thức tỉnh, thân thể có cảm giác đau chẳng khác nào vừa mới bị xe nghiền qua, nhưng một giây kế tiếp, so với việc cơ thể đau đớn càng làm cho cô nổi điên chính là, cơ thể cô trần truồng nằm bên cạnh người Lưu Khải.

Mà trong phòng, Lưu Tân Chính đứng đó mặt xanh mét, Trương Hinh Du tỏ vẻ chuyện không liên quan đến mình, còn Lưu Tuyền cười lạnh.

“Anh trai à, anh thật đúng là bụng đói ăn quàng, em gái mà anh cũng xuống tay được. Chậc chậc chậc, em gái hình như mới mười bốn tuổi thì phải.”

Lưu Ly dù có thông minh trưởng thành sớm đi chăng nữa nhưng dù sao cũng mới chỉ là đứa bé mười mấy tuổi, trong một đêm, thất thân với anh trai cùng cha khác mẹ, trái tim có kiên cường thế nào đi chẳng nữa cũng sẽ sụp đổ.

“A…” cô thất thanh thét chói tai, mắt đỏ ngầu. Tiếp đó cổ đau nhói, mất đi tri giác.

Lưu Khải từ đầu tới cuối không mở miệng nói một tiếng nào, cho đến sau khi đánh ngất xỉu Lưu Ly, không chút nào tỏ vẻ quẫn bách sau khi bị bắt gian tại giường, anh ta đặt Lưu Ly nằm xuống, dùng chăn bông đem cô che kín. Xuống đất, lấy quần áo từ trong tủ ra mặc vào, mắt lạnh nhìn ba người đứng ở cửa.

“Nhìn đủ chưa?”

“Lưu Khải.” Lưu Tân Chính thấp giọng cảnh cáo, bất quá chẳng qua đổi lại chỉ được nụ cười lạnh băng của Lưu Khải.

“Ván này, chú thắng rất đẹp.” Lưu Khải nói xong, móc ra một cái chìa khóa từ tủ đầu giường ném qua, Lưu Tuyền giơ tay lên bắt được, nhìn thấy cái chìa khóa, nét mặt nghiêm chỉnh lại.

Lưu Khải lấy điện thoại di động ra, mở một dãy số, “Chuẩn bị xe, người rút lui ra khỏi công ty.”

một câu nói, khiến cho ánh mắt Trương Hinh Du lóe lên, Lưu Khải khom người ôm lấy Lưu Ly, nhìn mẹ mình, ánh mắt lạnh không thể lạnh hơn “Phần đại lễ này, con nhận. Từ hôm nay trở đi, bọn con cùng nhà họ Lưu không còn bất kỳ quan hệ nào nữa. Sống chết đã có số.” nói xong, ôm người rời đi.

Trương Hinh Du đi tới trước cửa sổ, nhìn chiếc xe màu đen đi xa, bước chân mới hơi lay động. Hung hăng nhắm chặt mắt lại, mở ra lần nữa, lại giống như chưa có chuyện gì xảy ra. Vẫn là nữ chủ nhân nhà họ Lưu, Lưu phu nhân.

Lưu Tân Chính nhìn vợ mình một cái, lại nhìn con trai mình một cái, cuối cùng, cũng chỉ là mím môi, cũng không nói gì. Nếu như ông trời có mắt, sẽ để chúng ta chết cùng nhau _______Lưu Ly.

Tay Lưu Ly run rẩy ngay cả cầm cái cốc cũng không vững, trên người từng trận rét run, giống như có vạn con kiến bò trên người không ngừng cắn cô, rõ ràng cảnh ngộ hai người giống nhau, nhưng anh ta hết lần này tới lần khác tựa hồ như không có chuyện gì xảy ra.

Không nhịn được, cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Cho những thứ đạo đức, tự ái cùng mẹ anh ta đi chết hết đi. “Cho tôi, mau cho tôi.” (An: tớ nghĩ là chị Ly sẽ không xưng cho em đâu :P) Cô gào thét.

Lưu Khải lạnh lùng âm hiểm nhìn cô, cô gái bò lổm ngổm cạnh chân mình đã chật vật cực hạn rồi, rồi lại mê hoặc tựa như hoa anh túc đêm trăng. Anh ta cúi xuống, giữ lấy cằm cô, “Sẽ phải xuống địa ngục, em nghĩ xong chưa?”

“Không muốn, cho tôi thuốc, cầu xin anh, tôi cầu xin anh.” Loại đau khổ này, cô đã không chịu nổi rồi.

“Em đã cầu xin anh, anh liền thỏa mãn em.” Đưa một bọc bột trắng nhét vào lòng bàn tay cô, Lưu Ly không còn để ý cái gì nữa, bàn tay run rẩy, lại cẩn thận khác thường đem bột rắc lên trên giấy bạc, bật cái bật lửa mấy lần mới lên lửa.

Có cảm giác lâng lâng giúp cô quên hết mọi thứ.

Nếu như, tỉnh lại từ trên giường anh trai mình là một cơn ác mộng, đây chẳng qua mới là bắt đầu mà thôi. Lưu Khải sau khi mang cô rời đi, v


XtGem Forum catalog