pacman, rainbows, and roller s
Người Mới Tức Giận

Người Mới Tức Giận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325560

Bình chọn: 8.00/10/556 lượt.

ủ thiếp đi, công chúa chớp chớp to mắt nhìn không khóc cũng không nháo yên lặng mút ngón tay.

cô đứng trước cửa, lòng đầy ấm áp lại đau lòng.

Vừa đúng Trương phu nhân qua xem cháu gái, nhìn vào, Thái Niểu làm động tác im lặng. Trương phu nhân nhìn một chút, lắc đầu. Thái Niểu nhón chân lên đi vào ôm công chúa ra ngoài, cùng Trương phu nhân trở về phòng ngủ.

"Mẹ, anh ấy mệt như thế con không yên tâm, con muốn chờ qua trăng rằm, con mang theo công chúa về cùng Cảnh Trí."

Trương phu nhân vừa nghe cháu gái bị ôm đi, mặt lập tức thay đổi, "Các con trở về trước đi, công chúa để đây mẹ chăm sóc cho."

Thái Niểu bật cười, "Mẹ, mẹ đừng quên công chúa còn trong thời kỳ bú sữa mẹ, chẳng lẽ, mẹ không muốn công chúa uống sữa?"

"Vậy cũng được." Trương phu nhân kích động nói, "Sữa mẹ rất quan trọng."

"Cho nên, công chúa sẽ theo con về với Cảnh Trí."

"Nhưng..." Trương phu nhân làm sao chịu rời xa cháu gái, thật sự là rất khó. Ôm cháu gái trở về phòng mình ngủ, một đêm này Trương phu nhân không ngủ, nên Trương Cần cũng không ngủ được.

Sáng sớm hôm sau, trên bàn ăn của Trương gia Trương Cần tuyên bố quyết định mà cả đêm qua hai vợ chồng đều không ngủ để nghĩ, thủ trưởng Trương hắn giọng nói: "Tiểu Út."

"Cha, có chuyện gì?"

"Chuyện đó, con trở về nhớ bảo người dọn dẹp thêm một phòng nữa."

"Dạ?" Trương Cảnh Trí nghi ngờ ngẩng đầu "Có ai đến ở sao?"

Trương Cần bất đắc dĩ, "Cha với mẹ con muốn đến chỗ con ở một thời gian!" Ông dừng lại, rồi nói tiếp: "Công chúa dứt sữa, chúng ta liền mang về." Đặt tên cho công chúa đầu tiên của Trương gia vẫn là một vấn đề lớn, theo gia phả, chữ lót của đời cháu này là chữ “Ngọc”. Vì vậy, con trai lớn của Trương Cảnh Diệu tên là Trương Ngọc Thành, con thứ hai là Trương Ngọc Niên, con trai lớn của Trương Cảnh Tín là Trương Ngọc Trù, con thứ hai là Trương Ngọc Cẩm. Lúc đầu tên của bốn đứa cháu trai này, đều là lấy từ điển, lật vài trang ra coi xong rồi đặt. Nhưng lần này là công chúa đầu tiên của Trương gia nên được đối xử hoàn toàn khác so với những đứa cháu khác.

Lúc đầu ông Trương tính đặt một chữ “Tú”, cùng với anh họ Trương Ngọc Cẩm , “Cẩm” kết hợp lại thành “Cẩm Tú”, ngụ ý tốt.

Kết quả bà Trương liếc mắt nhìn ông một cái, nói một chữ “tục”, liền đổi, ông lại lật thêm mấy trang sách, lại suy nghĩ công chúa sinh ra là vào mùa xuân , mà mọi vật đều phát triển vào mùa xuân, dứt khoát liền chọn một chữ “Xuân”.

Lần này đừng nói bà Trương mà ngay cả Trương Cảnh Trí cũng phản đối. Ngọc Xuân, Ngọc Xuân đọc không khéo thành ngu xuẩn.

Thủ trưởng Trương nổi giận, ném từ điển đi kêu mọi người tự đặt tên đi.

Bà Trương không sợ, ngược lại còn trách ông: “Lão già này tính tình càng lớn càng mất kiên nhẫn, không chọn tên được cũng phải được, bà nội nhất định sẽ đặt tên cho công chúa của chúng ta một cái tên rất có ý nghĩa”.

Tiểu công chúa giống như nghe hiểu được, nha nha nha toét miệng, nước miếng rơi xuống cằm.

Vì đặt tên cho tiểu công chúa, không thể không lật từ điển. Nhưng mỗi lần chọn một tên trong từ điển lại cảm thấy không được, suy nghĩ riết làm cho bà thần kinh bị suy nhược.

Trương Cần nhìn thấy vợ mình khổ cực như vậy thì đau lòng, lại nhìn tiểu nha đầu đang toét miệng kia, suy nghĩ hai người già bọn họ bận trước bận sau suy nghĩ tên cho cháu gái mình, còn hai người cha mẹ kia lại làm giống như không phải là con gái của mình. Ông giận dữ gọi điện cho Trương Cảnh Trí làm cho anh phải trở về nhà: “Con gái là con sinh, con tự mình đặt tên đi”.

Nói xong liền ôm bình trà lên lầu, hôm nay ông không có ôm cháu gái, tối nay ông phải dỗ cháu gái ngủ.

Anh cũng ngồi buồn rầu, lật từ điển ra tra từ.

Thái Niễu xuống lầu, nhìn thấy anh vẫn còn lật từ điển chọn từ, rót cho anh ly sữa tươi: “Sáng sớm mai anh còn phải trở về Cảnh Giang, đừng chọn nữa, tên gì mà không được, tên nào chúng ta cũng nuôi lớn. Tiểu nha đầu của chúng ta bị ba mẹ làm hư rồi”.

“Sủng”.

Anh vừa đọc lên chữ này, cô thở dài nói tiếp: “Đúng vậy, chưa từng thấy đứa bé nào đã qua đầy tháng mà còn yếu ớt như vậy, phải có người lớn ôm ngủ, vừa để xuống là thức dậy rồi khóc nguyên cả đêm”. Cô yên lặng nhớ tới.

Chỉ là trọng điểm của anh không phải ở chổ con gái bị làm hư mà chỉ là một chữ sủng này. Anh cười lên, kéo cô qua hôn một cái, rồi vừa đi lên lầu vừa nói: “Liền đặt tên này, liền đặt tên này”. Bước vào phòng ngủ của thủ trưởng Trương, anh liền hưng phấn nói: “Ba mẹ tìm được tên để đặt rồi”.

“Tìm được rồi”, hai người bọn họ suy ghĩ cả nữa tháng cũng không đặt được, con mình về mới mấy tiếng mà đã chọn được tên.

Hai người dường như không tin hỏi: “ Tên gì ?”.

“Sủng”, anh nhìn con gái mình rồi nói: “Gọi là trương ngọc sủng, con gái nhà chúng ta được cưng chìu trân quý giống như ngọc”.

Ah, cũng không tệ lằm, bà Trương cười lên , dường như rất hài lòng.

Thủ trưởng Trương suy nghĩ một chút, gật gật đầu, nhìn tiểu nha đầu trong ngực mình, giọng nói chưa bao giờ dịu dàng như thế: “Sủng nhi của chúng ta phải mau lớn lên nha, lớn lên, ông nội dẫn con đi công viên chơi”.

Thái Niễu đi lên lầu nghe được tên này liền choáng