Insane
Người Mới Tức Giận

Người Mới Tức Giận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325620

Bình chọn: 8.00/10/562 lượt.

ình im lặng không nói gì, còn Lưu Ly thì hận sao mình không sinh con gái.

Trương Ngọc Sủng bị từ chối vẫn cười hi hi nói: "không sao, có thể cho mẹ nuôi ăn, mẹ nuôi thích nhất ăn ngọt."

"Xem xem Sủng nhi chúng ta, nhiều người thương." Lưu Ly bị tiểu nha đầu kêu một tiếng mẹ nuôi, cả người liền mềm nhũn ra.

Trương Ngọc Sủng cười a a, tay nhỏ bé nắm vạt áo Bạch Thịnh: "Mẹ nuôi, thật ra thì con đến đây cảm ơn Thịnh ca ca."

"Cảm ơn cái gì?"

"Anh ấy giúp con nói ra chuyện con không dám nói, con nhát gan không dám nói, cho nên Thịnh ca ca giúp con nói."

"Cái gì?" Người lớn đều bị Ngọc Sủng làm hồ đồ.

Ngọc Sủng liền giải thích chuyện buổi sáng, Bạch Kỳ Trấn nghe xong liền bật cười, còn Lưu Ly nhìn con trai mình với ánh mắt quái dị.

Bạch Thịnh đỏ mặt, để đũa xuống đứng dậy liền nói: "Con ăn no, lên lầu đọc sách."

Lưu Ly cùng Bạch Kỳ Trấn đều không nói gì, Bạch Thịnh đi được hai bước, quay đầu nhìn Trương Ngọc Sủng, suy nghĩ một lát liền mở miệng nói: "Em đi theo anh lên lầu, anh giúp em học bổ túc."

Ngọc Sủng đồng ý, chạy theo lên lầu.

Hai đứa bé vừa đi, Lưu Ly nhìn về phía lão công mình, tròng mắt hơi híp lại: "Đồng chí lão Bạch, con trai anh dường như có tâm tư không nhỏ à."

"Tiểu tử này không phải là trưởng thành sớm chút đi." Bạch Kỳ Trấn cười khổ: "Tiểu công chúa Trương gia cũng không phải là ngươi có thể cưới à." Công chúa nhỏ của Trương gia từ nhà Bạch Kỳ Trấn trở về mang theo một bịch kẹo, Thái Niễu than thở: “Kêu con mang mứt dâu tây qua, con lại mang về một bịch kẹo, Trương Ngọc Sủng, những lời mẹ nói với con đều là gió thổi qua tai sao?”

“Là mẹ nuối nhất quyết bất con nhận đó, con có nói không muốn mà”. Trương Ngọc Sủng khuôn mặt uất ức, bộ dáng dường như không muốn nhận bịch kẹo này lắm.

Anh nhìn thấy bộ dạng của tiểu nha đầu này, liền biết tiểu nha đầu này muốn gì liền nói: “Lão bà, chỉ một túi kẹo thôi mà”.

Thái Niễu nghe vậy, lập tức tức giận, vấn đề chính là ở túi kẹo này. Tính cách của con gái chúng ta không được, “Anh có biết hay không những việc con gái anh đã làm, cô giáo của con có nói với em từ lúc đi học đến giờ nó không có tham gia bất kỳ lần trực nhật nào, thành tích học tập cũng không tiến bộ được, bởi vì căn bản nó chưa từng làm bài tập lần nào, thậm chí có mấy lần thi đạt điểm cao cũng là do đổi bài thi với bạn nhỏ khác.”, cô càng nói càng tức, chỉ vào tivi đang mở nói: “Phỏng vấn vừa rồi, đừng nghĩ là emkhông biết, Bạch Thịnh ngoan ngoãn như vậy sẽ không nói những lời như vậy, chỉ có con gái anh mỗi ngày đều nói đồng phục xấu mà thôi”.

“Đừng tức giận mà em”, anh nhận thấy chuyện sắp lớn lên rồi, liền dỗ dành vợ mình, cho con gái mình một ánh mắt, Trương Ngọc Sủng cũng nói theo: “Mẹ con biết sai rồi, con cũng đã giải thích với mẹ nuôi, mẹ nuôi sẽ không nổi giận với Thịnh ca ca”.

“Con chớ nói nhiều lời với mẹ”, cô rất tức giận, nên lúc này không thể xuống như bình thường được.

Anh dĩ nhiên là ra sức dỗ dành vợ mình, nhưng công chúa của Trương gia lại nổi tính khí lên, con đã nói xin lỗi mẹ lại không chịu tha thứ, con phải làm thế nào. Trương Ngọc Sủng đứng lên, nói: “Do bọn họ giúp con làm, con không bắt ép họ, hơn nữa sau mỗi lần họ làm giúp con, con đều mời họ ăn kem, hiện giờ mọi người đều tranh nhau giúp con, còn phải xếp hàng thay phiên nhau làm, con là thịnh tình khó từ chối à”.

“Thịnh tình khó từ chối”, cô lập tức cười lên, “Con ann còn có thể nói thịnh tình khó từ chối, còn có mặt mũi nói như vậy, Trương Cảnh Trí, anh xem thái độ của con gái anh đi”.

“Con còn nhỏ, từ từ dạy, đừng nóng giận. Sủng nhi, mau xin lỗi mẹ đi”. Anh nghiêm mặt nhưng Ngọc Sủng cũng không sợ.

Cùng lắm thì trở về nhà ông bà nội.

Đứa nhỏ đặt mông ngồi ở trên ghế salon, tỏ ra dáng vẻ vô tội nói: “Con không nhận lỗi, con không có làm sai. Con đây cũng là học từ ba”.

“À”, anh bị dụ dỗ, nhất thời kêu lên một tiếng.

Cô trừng con gái mình chất vấn: “Ba con dạy con không lao động, không học tập, ham ăn, làm biếng hay sao?”

“Không có, ba từng nói, người thông mình sẽ không tự làm, chỉ có người thường mới tự làm. Còn nói là nói để con làm người thông minh”. Trương Ngọc Sủng dương dương tự đắc nói, nhưng không biết câu nói này khiến ba mình gặp tai họa.

Trong lòng anh liền hồi hộp, lập tức phủi sạch lời con gái mình nói: “Con đây là nói bậy, ba không có nói ngụ ý như vậy”.

Chỉ là lúc này giải thích cũng vô dụng, cơn tức của cô đã lên cao thêm: “Trương Cảnh Trí, em đã nói rồi, anh đừng đem những lời nói liên quan đến công việc của anh mà nói ở nhà mà”.

“Anh không có mà lão bà”, anh vô cùng oan uổng nói. Từ lúc con gái ra đời, địa vị của anh trong nhà vô cùng thấp, mà anh cũng không có nói gì, anh cảm thấy thật oan uổng à, “Lão bà, anh ….”.

“Đừng gọi em lão bà”, cô la lên: “Đứa bé không chịu nghe lời, đều là do bị các người cưng chiều vô pháp vô thiên, lão công, anhcũng như vậy, mỗi ngày chỉ biết chiều chuộng con. Cuộc sống này em sống không được rồi, em nói cho anh biết, anh không dạy dỗ được con gái anh, chúng ta liền ly hôn”.

“Ly hôn”, hai chữ vừa được thốt ra, trong nhà liền yên tĩnh. T