váng, trong trường hợp này lại đặt tên này, không biết khi lớn lên sẽ thành dạng gì đây, cô không dám tưởng tượng đến rồi.
Đến khi các anh họ nghe đến tên của em gái họ mình thì cảm giác như mây đen kín trời, người nhỏ nhất là Trương Ngọc Cẩm cũng nhăn mặt nói: “Em đã bị bà nội ghét bỏ rồi, hiện giờ xuất hiện Sủng nhi, ta giống như không phái cháu của bà nội”.
Trương Cảnh Tín nghe được, liền đánh con mình một cái: “Con nói bậy gì đó, nói bậy như vậy không khéo ba cho con trờ thành người không nói có ba mẹ”, nói xong qua đầu lại nhìn vợ mình: “Lão bà, em nhanh lên một chút, nếu không không kịp máy bay về thăm Sủng nhi, ba nói tiểu nha đầu người gặp người yêu, không khóc không làm khó”.
“Được rồi”, Phan Dương Niên cầm túi lớn túi nhỏ đi ra, trên gương mặt có vẻ mong đợi, nhìn con trai mình, như có phần ghét bỏ, phân phó nói: “Ba với mẹ ba ngày nữa mới về, con ở nhà làm hết tất cả bài tập, nếu làm không hết, mẹ về sẽ thu thập con”. Sợ mình nói không đủ trọng lượng, còn giơ tay lên giơ quả đấm. nói xong liền theo lão công đi thăm cháu gái.
Trương Ngọc Cẩm khóc không ra nước mắt, chạy đi gọi điện thoại cho anh họ: “Anh họ, em sống không được, em muốn giết Trương Ngọc Sủng”.
Chỉ là khi nhìn thấy Sủng nhi, bị nụ cười toét miệng của tiểu nha đầu này thu phục rồi, thích còn không kịp, làm gì còn nhớ đến việc đòi giết tiểu nha đầu này.
Con trai của Lưu Ly là Bạch Thịnh so với Sủng nhi lớn hơn một tuổi, hai đứa bé đúng lúc có thể kết bạn, Sủng nhi từ nhỏ đã dễ thương, ai nhìn thấy cũng hỏi ở đâu ra đứa bé đáng yêu như vậy. Đến khi biết nói, lại thêm miệng ngọt ngào, cả ngày lẫn đêm đều gọi “Bà bội”, "Ông nội" không ngừng, đem hai lão gia thu phục hoàn toàn.
Chỉ là con trai nhà Lưu Ly không tươi cười, buồn bực cũng không nói gì, tuổi còn nhỏ nhưng đã mang mặt than.
Hai đứa bé đến tuổi đi học, Thái Niểu vì lo lắng, liền để Ngọc Sủng cùng đi học chung với Bạch Thịnh, tiểu nha đầu này tính tự lập kém, có Bạch Thịnh học cùng cũng an tâm hơn.
Nhưng cô không biết, nha đầu này đem Bạch Thịnh trở thành tiểu bảo mẫu của mình.
Bạch Thịnh sáng sớm đi đón Ngọc Sủng, việc đầu tiên là nhận cặp xách từ tay Thái Niểu, rồi ngoan ngoãn từ biệt cô, nắm tay dắt tiểu nha đầu đi học. Trường học ở gần khu phố, hai đứa bé từ lúc lên lớp ba đã bắt đầu tự mình đi học.
Hôm nay tâm tình Ngọc Sủng dường như không tốt lắm, không giống như mỗi ngày vừa nhìn thấy cậu đã gọi: "Thịnh ca ca, Thịnh ca ca." Bạch Thịnh nắm tay nhỏ bé của cô hỏi: "Có gì không vui sao?"
"Mẹ nói lần sau còn thi không tốt sẽ không cho em đi học." Trương Ngọc Sủng vừa nói, vừa nghẹn ngào.
Bạch Thịnh nhíu mày, suy tư một lát liền nói: "Anh giúp em học bổ túc."
Ngọc Sủng lắc đầu một cái lại nhìn đồng phục học sinh của mình nói: "Đồng phục này xấu quá, làm em một chút tâm tình học cũng không có."
Đây là đồng phục học sinh, ai cũng phải mặc, điểm này Bạch Thịnh cũng không có cách nào giải quyết. Bạch Thịnh chau mày, không chú ý đến trước cổng trường học tập trung rất đông người, Trương Ngọc Sủng dắt cậu đến càng gần cổng trường.
thì ra là phóng viên của đài truyền hình đang phỏng vấn.
Trương Ngọc Sủng xinh xắn như búp bê, phóng viên thấy cô gái nhỏ xinh đẹp như vậy, lập tức liền đến phỏng vấn hỏi: "Người bạn nhỏ, em thích đồng phục trường mình không?"
Trương Ngọc Sủng ánh mắt linh động, nhìn thấy hiệu trưởng ở xa, liền nâng lên nụ cười: "Thích, con mỗi ngày đều mặc đi học."
Bạch Thịnh chân mày chau lại, lại nhìn Trương Ngọc Sủng bên cạnh mình, liền nói: "không thích."
Phóng viên sửng sốt, ngay sao đó hỏi tiếp "Tại sao con không thích?"
Bạch Thịnh quệt miệng: "Cháu cho rằng các bạn học cùng lớp thành tích không cao được cũng bởi vì đồng phục học sinh quá xấu."
....
Buổi tối Lưu Ly bị chủ nhiệm gọi vào lớp, nghe chủ nhiệm nói hiệu trưởng rất tức giận, cùng với sự kiện vinh dự của con mình vào buổi sáng, cảm giác như muốn bốc lửa.
Buổi tối ăn cơm, đúng lúc tivi phát sóng buổi phỏng vấn hồi sáng, nghe con trai mình nói: "Cháu cho rằng các bạn học cùng lớp thành tích không cao được cũng bởi vì đồng phục học sinh quá xấu", liền tức giận đem đũa đập lên bàn.
"Bạch Thịnh, con nói đi, sao con cứ làm người ta không thích như vậy, con nhìn xem Sủng nhi, ngoan ngoãn nói thích không phải là xong rồi sao." Lưu Ly tức giận không hiểu nổi con trai mình.
Bạch Kỳ Trấn mặc dù ủng hộ tự do ngôn luận, nhưng lúc này đây cũng phải lên tiếng dạy dỗ con trai mình: "Thịnh Thịnh, lần sau không nên ăn nói như vậy."
Bạch Thịnh vẫn như cũ cúi đầu ăn cơm, coi như không nghe.
Lưu Ly tức giận, "Con còn ăn, phạt con buổi tối không được ăn cơm", mới nói xong chuông cửa liền vang lên.
Lưu Ly nhìn con trai mình một cái, liền đứng dậy mở cửa, nhìn người tới là Trương Ngọc Sủng: "Mẹ nuôi, con đến tìm Thịnh ca ca."
nói xong tiểu nha đầu len qua bên cạnh Lưu Ly đi vào nhà, đặt mông ngồi bên cạnh Bạch Thịnh, "Thịnh ca ca, đây là mứt dâu tây mẹ em làm, em cố ý mang đến cho anh."
Bạch Thịnh nhìn một cái: "Anh không thích ăn ngọt", nói xong cầm đũa lên ăn cơm tiếp.
Bạch Kỳ Trấn nhìn con trai m