ng hăng nắm cằm quay về
hôn mãnh liệt. Anh hôn rất sâu, dùng sức cắn đầu lưỡi cô. Cô đau đớn đẩy anh
ra, anh lại cầm tay cô cố định trên tường, tiếp tục xâm chiếm.
Cửa quán trà mở ra, có người bước trên hành lang, tiếng bước
chân càng lúc càng gần. Cô lo lắng trừng mắt nhìn anh. Đôi mắt anh thâm trầm,
lóe ra những tia sáng khó hiểu.
Trước khi người xa lạ kia đến, anh cuối cùng cũng rời môi cô,
chỉ để trán chạm vào trán cô, tựa như tư thế thân mật của tình nhân. Người xa
lạ chỉ liếc bọn họ một cái rồi đi. Lương Dĩ còn nhìn thấy ánh mắt hâm mộ ái
muội. Cô nhíu mày nhỏ giọng nói, “Buông ra.”
Anh ma sát nhè nhẹ trán của cô, hơi thở nặng nhọc, “Vì sao?”
Cô chỉ nói: “Buông ra.”
Anh càng dùng sức ép chặt cô vào tường, phun ra từng chữ bên
tai cô, “Em nghĩ bây giờ vẫn là mười năm trước sao? Hèn mọn như vậy.”
Cô nghiêng đầu, cổ tuyết trắng bị anh cắn, không nhẹ, cô khẽ
kêu một tiếng.
“Đừng lo, còn nhiều thời gian.” Anh liếm môi cô, “Anh sẽ chậm
rãi chơi đùa với em.”
Lương Dĩ bắt đầu nằm mơ, nhớ lại cuộc sống hoang đường thời
trung học. Nam
sinh trầm mặc ẩn nhẫn kia vẫn để lại trong lòng cô sự áy náy.
Trí nhớ của cô không tốt, rất nhiều bạn bè trung học không
thể nhớ hết. Anh là người cô nhớ rõ nhất. Nhưng mà nhớ rõ của cô cũng là một
hình ảnh mơ hồ áy náy. Đã xảy ra chuyện gì cô vẫn chưa thể nhớ hết hoàn toàn,
giấc mơ rất lung tung.
Khi đó là kì nghỉ hè năm thứ hai, mọi người muốn chúc mừng vì
sắp trưởng thành đã tổ chức trò chơi. A ở công viên múa cột trên sân khấu,
thoát quần áo chỉ còn nội y. B thì trộm áo khoác Chanel trong khu mua sắm, bị
cảnh sát bắt được. Đến lượt cô là chơi trò “Mỹ nhân kế”.
Cái gọi là mỹ nhân kế chính là mọi người sẽ chọn ra một nam
sinh bất kì, không kể tuổi tác, diện mạo, vào 12 giờ cô phải cùng người đó có
một nụ hôn ướt át không dưới một phút.
Lương Dĩ là nữ vương trò chơi, đương nhiên mọi người chọn cho
cô nam sinh quái gở nhất: Tô Diệu.
Lúc đó, Tô Diệu rất gầy, một năm trước gia cảnh sa sút nên
không giao tiếp với ai. Lương Dĩ không có thông tin gì về anh nên cô cảm thấy
có chút khó khăn.
Thời gian vẫn còn bốn giờ, mọi người nín thở nghe Lương Dĩ
gọi điện cho Tô Diệu. Âm thanh của anh âm lãnh mà nhạt nhẽo khiến cô không dám
nói thẳng: “Thầy giáo muốn đưa cho anh một thứ, đến công viên XXX lấy.”
Mọi người trang líu ríu trang điểm, tô son lại cho Lương Dĩ
khiến cô càng không nắm chắc được tình hình. Xe dừng tại một nơi hẻo lánh của
công viên, tất cả tránh ở trong xe rình coi.
Tô Diệu mặc áo sơ mi màu đen, quần áo tuy rằng rất hoàn mĩ
nhưng đã lỗi thời. Tô Diệu toàn thân màu đen đứng dưới ánh trăng lại có điều gì
đó khiến Lương Dĩ muốn đến gần.
Cô cách anh một cánh tay, nhìn vào mắt anh chỉ thấy một mảnh
yên lặng.
“Tô Diệu, anh không chán ghét em chứ?”
Tô Diệu ngẩn người.
“Ân?”
Anh nhẹ nhàng lắc lắc đầu.
“Vậy là tốt rồi,” Cô tươi cười tiến lại gần, “Anh sẽ không
thấy khó chịu.” Cô nâng hai tay vòng qua cổ anh, nhón chân đặt lên môi anh một
nụ hôn. Hai tay cô ôm chặt cổ anh, đầu lưỡi liếm qua đôi môi rồi tiến vào
trong, cuốn lấy lưỡi của anh.
Một khắc kia, Lương Dĩ cảm nhận được hương vị của biển. Đầu
Tô Diệu lúc này đã mơ hồ, trông đáng yêu như một con chó nhỏ.
Dùng kỹ thuật hôn môi thuần thục khiêu khích anh, cô nhìn
đồng hồ cảm thấy một phút thật dài. Trên lưng đột nhiên căng thẳng, anh bá đạo
ôm cô, đầu lưỡi linh hoạt với vào trong miệng, cuồng hôn. Cô có chút chịu không
nổi ngửa ra sau, anh lại nhanh chóng ôm chặt lại, lông mi dài trên đôi mắt khẽ
run.
Anh kích tình hôn cô hơn hai phút, cảm thấy thân thể càng lúc
càng nóng, Lương Dĩ đánh vào đầu vai khiến anh buông ra. Trên môi còn dính một
ít son màu hồng nhạt, dưới ánh trăng nhìn anh cực kỳ mị hoặc. Thân thể khô
nóng làm Lương Dĩ khó chịu, cô đẩy anh ra xoay người chạy trốn.
Cô toàn thắng, tiếp tục nắm danh hiệu nữ vương. Nhưng sau đó,
lại bắt đầu nằm mơ, mơ về cái đêm dưới ánh trăng đó.
Vốn nghĩ mọi chuyện sẽ kết thúc ở đây, theo thời gian kí ức
sẽ phai nhạt, nhưng đến sinh nhật mười tám của cô, anh lại mang quà tới: Bánh ngọt.
Quà tặng thật bình thường nhưng nói lên tất cả tâm ý của anh.
Sinh nhật cô năm nào cũng mời bạn bè, trong nhà trang trí rực
rỡ, bày biện đồ ăn ngon cùng bia rượu. Đang vui chơi thì có người vào tìm cô:
‘Tiểu thư, có người tìm cô.”
Cô thấy anh đứng ở phía sau, mặc áo trắng khoác áo lông dê
màu xám, hai má tái nhợt vì lạnh, nhưng môi lại rất hồng: “Sinh nhật vui vẻ.”
Nói xong liền đưa tới một hộp bánh ngọt.
Mọi người uống rượu khiêu vũ xung quanh đều yên tĩnh mà xem
xét, có người cúi đầu cười nói: “Cóc mà đòi ăn thịt thiên nga!”
Anh vốn đã rất xấu hổ, nghe những lời này ánh mắt lập tức
lạnh lùng, buông bánh ngọt xoay người bước đi. Khi gần đến cửa, cô bắt cánh tay
anh lại nói: “Lại đây.”
Anh nhìn cô.
Cô hôm nay rất xinh đẹp. Lương Dĩ nhìn anh cười, trong đôi
mắt màu hổ phách có bóng dáng nghèo khổ và quẫn bách của anh. Anh muốn rút tay
ra: “Tôi còn có việc…”
Câu nói kế tiếp bị nuốt trở lại. Một nụ hôn dài chấm dứt tất