Muội là con gái duy nhất của bác đã qua đời. Từ nhỏ cùng
cô lớn lên, hai người rất thân. Muội Muội mặc âu phục vàng nhạt, cài tóc màu
đen, hi vọng có thể trở thành tiêu điểm khiến mọi người chú ý.
Muội Muội nói chuyện cùng giáo sư, được khen ngợi đạt thành
tích học tập cao nhất, một chỗ ở trường đại học quốc tế nằm chắc trong tay.
Muội Muội nói: “Chị, thấy em học có tốt không, có phải nên
thưởng cho em không.”
“Em muốn cái gì? Quần áo thì không thể được, chỉ chăm lo đến
ăn mặc thì không thể chuyên tâm học tập.”
Muội Muội lắc đầu: “Em muốn chị gặp một người.”
“Ai?”
Muội Muội cười rộ tràn đầy hạnh phúc: “Một người anh trai tốt
của em.”
Muội Muội và Lương Dĩ ngồi đợi trong một quán trà yên tĩnh.
“Chị, anh ấy rất tuấn tú, nhưng chị không được nổi tính háo
sắc nha!”
Lương Dĩ cười: “Chị của em không dễ dàng nổi tính háo sắc thế
đâu. Em nghĩ ai cũng như em a.”
Muội Muội cười một tiếng: “Không biết là ai vào noel hai năm
trước khóc như con chó nhỏ nha.”
Bị uy hiếp, Lương Dĩ kéo lỗ tai Muội Muội: “Em còn nói.”
Mắt thấy Muội Muội chuẩn bị nhào đến cô, Lương Dĩ bèn chỉ vào
cửa: “Có phải anh ta hay không?”
Thật là chó ngáp phải ruồi, Muội Muội quay đầu liền kinh hô,
“Đến đây.”
Mà Lương Dĩ ngồi ở sau đã cứng mặt. Nghiệt duyên chính là thế
này đi.
Tô Diệu thấy cô thì sửng sốt một chút, sau đó đi đến. Muội
Muội lôi kéo anh giới thiệu, “Chị, đây là anh trai tốt mà em nói, có phải rất
tuấn tú hay không? Chị?”
Muội Muội lắc tay cô, khiến cô từ kinh ngạc mà tỉnh táo lại.
Tô Diệu lễ phép vươn tay cười, “Lương tiểu thư, xin chào.”
Anh cư xử như là hai người lần đầu gặp nhau, nhưng bàn tay
không chịu buông ra. Ngón cái đè ép lòng bàn tay cô, anh nói, “Lương tiểu thư
thật xinh đẹp.”
Muội Muội nói: “Anh Diệu cũng cảm thấy vậy sao? Các nam sinh
đều nói chị rất xinh đẹp nha!”
“Phải không? Học sinh bây giờ trưởng thành thật sớm, nhưng
Lương tiểu thư sẽ không thích mấy nam sinh này chứ?” Tô Diệu dừng một chút,
“Những nam sinh không quyền không thế thì sao có thể thích, đúng không?”
Muội Muội hé miệng sửng sốt.
Lương Dĩ nở một nụ cười xã giao: “Nam sinh không quyền không thế thì
không được nữ sinh thích. Cũng như nữ sinh không có quần áo trang sức đẹp thì
sẽ không được nam sinh thích, đúng không?”
Tô Diệu nghe cô nói vậy thì nheo mắt nhìn về phía Muội Muội,
đánh giá từ đầu đến chân rồi tươi cười, “Đã lâu không thấy, em trở nên rất xinh
đẹp, nhất là mái tóc.”
Muội Muội lập tức mặt đỏ lên, cúi đầu.
Lương Dĩ bỗng nhiên trừng lớn mắt: “Tô Diệu!”
“Có việc gì thế?”
Cô nhìn anh, phun ra vài chữ, “Không biết vô sỉ sao?”
“Lương tiểu thư nói gì, tôi nghe không hiểu.”
Muội Muội nhíu mày ngẩng đầu: “Chị ~”
Thật tốt, con gái luôn vì người ngoài, Muội Muội vì anh ta mà
tức giận với cô. Cô miễn cưỡng tươi cười, thả lỏng tâm tình, ấn chuông gọi phục
vụ, kêu một li trà sữa cùng li trà Long Tĩnh.
Tô Diệu: “Em gọi trà Long Tĩnh cho anh sao?”
Cô kéo Muội Muội ngồi xuống, không nhìn anh, “Không phải anh
thích uống sao? Thay đổi khẩu vị?”
“Không, không có.” Anh ngồi xuống, dùng tay xoay xoay đồng hồ
có chút đăm chiêu.
Cô đột nhiên nhớ đến chuyện gì đó: “Bạn đại học của em rất
yêu thích anh nên em ngẫu nhiên biết sở thích của anh thôi.”
Bàn tay xoay đồng hồ dừng lại, anh nói, “Anh không nghĩ vậy.”
Muội Muội vui sướng mang bảng điểm ra, ngón tay xẹt qua những
điểm A chói mắt, chăm chú nhìn Tô Diệu. Tô Diệu cười ứng phó, chân để dưới bàn
đưa về phía trước.
Lương Dĩ bỗng nhiên toàn thân cứng đờ, trừng mắt với Tô Diệu.
Tô Diệu thản nhiên nhìn phiếu điểm, khóe miệng sâu thẳm ý cười.
Chân anh để trên đầu gối cô, nhẹ nhàng miết. Cô ngồi lui ra
sau một chút, nhưng không lâu sau anh lại một lần nữa lặp lại động tác. Cô nhịn
không được muốn mở miệng ngăn cản lại nghe anh nói, “Lương tiểu thư.”
“A?”
“Em gái em giỏi như vậy, hẳn là phải có phần thưởng cho em ấy
chứ.”
“Nha?”
“Quà của em đâu?”
“Tôi?”
“Em sẽ tặng cô ấy chứ?”
Lương Dĩ nhìn thoáng qua vẻ mặt mong chờ của Muội Muội, gật
đầu.
Tô Diệu cười cười, đứng lên: “Nếu như vậy chúng ta cùng đi
chọn quà cho Muội Muội đi.”
Muội Muội hoan hô một tiếng. Lương Dĩ không muốn cô mất vui
liền đứng dậy đi theo.
Trên đường ánh nắng gay gắt. Muội Muội đang rất phấn khởi nên
ánh mặt trời có mãnh liệt thế nào cũng không ảnh hưởng đến cô. Cùng lắm phơi
nắng tróc da thì một tuần sau cũng trở lại như ban đầu.
Lương Dĩ thì ngược lại, cô sợ nhất chính là tia tử ngoại. Cô
thích chưng diện chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất làn da cô rất hay dị ứng.
Lương Dĩ da thịt một thân tuyết trắng, nhưng lớp da lại rất mỏng, nếu phơi nắng
thì da sẽ ửng hồng rồi nổi ban đỏ. Đang định mở dù thì Tô Diệu giữ tay cô lại,
“Lên xe tôi ngồi đi, sẽ không bị nắng.”
Đến khu mua sắm, Muội Muội nhìn thấy cây dù của cô liền bĩu
môi, “Mới dạo một chút thôi mà.”
Muội Muội bình thường đi học thì ở lại trường, lại mới xuất
ngoại một thời gian, hai chị em rất ít có cơ hội ở cùng nhau. Lương Dĩ nghĩ vậy
thì cất dù đi, “Được rồi.”
Muội Muội tươi cười đem ô quăng lại vào xe,
