t tiền trà nước.”
Nhân viên cảnh sát vuốt vuốt bao lì xì, vẻ mặt trì hoãn. Cầm
còng số tám xích tay Nguyễn Phong lại, chỉ chỉ vào cửa: “Đi vào đi.”
Nguyễn Phong nhìn về phía Lương Dĩ gật gật đầu, đi tới cửa
xoay người nói: “Anh không hi vọng em vướng vào chuyện này. Lương Dĩ, anh… chỉ
hi vọng em bình an.”
Cô cười một tiếng, nhìn anh đi vào. Đến khi bóng anh biến mất
sau cửa sắt, lúc này cầm chặt chiếc túi cố gắng ngã trên bàn: “Tô Diệu.”
Đang ở cuộc họp hội nghị hành chính cao cấp, Tô Diệu “hắt
xì”một tiếng, phòng họp đang yên tĩnh liền có tiếng vang lên. Anh đè cái lỗ
mũi: “Thực xin lỗi.”
Bảo cho trưởng phòng kế hoạch đang bất động tiếp tục cuộc
họp.
Sau đó Tô Diệu định hỏi mấy vấn đề, một bên mày nhíu lại đang
định làm khó dễ, thư kí bên cạnh lấy điện thoại di động ra xoay người tiếp điện
thoại, mặt mày khẩn trương ghé vào tai anh nói vài câu, cả khuôn mặt Tô Diệu
trầm xuống, mấy vị giám đốc sợ sệt câm như hến.
Tô Diệu dùng con mắt lạnh lùng nhìn mọi người xung anh: “Dự
án thu mua Nguyễn thị do ai phụ trách?”
Vị giám đốc đang báo cáo kế hoạch liền giơ tay.
Tô Diệu hít vào một hơi, nhìn ra được là đang kiềm chế tức
giận: “Tạm dừng.”
“A.”Giám đốc không kịp phản ứng lại: “Nhưng mà….” Vị bên cạnh
thấy không ổn liền kéo kéo góc áo hắn, hắn vội vàng câm miệng: “Vâng”.
“Tan họp.” Tô Diệu đứng lên từ ghế dựa, tháo tung caravat.
Chờ vị giám đốc đi qua cửa, liền đem giấy tờ ném lên trên mặt đất: “Kết thúc
rồi.”
Thư kí sợ tới mức lùi ra sau vài bước, chỉ tiếc chính mình
không thể nhìn không thấy.
Đông, đông, đông. Tay đánh trên mặt bàn tạo ra tiếng vang lên
trong phòng họp yên tĩnh. Thư kí thấy Tô Diệu bỗng nhiên đứng dậy, không nói
một lời nào liền đi ra cửa. Xoa xoa cái trán đầy mồ hôi: cô gái kia, không thể
làm người ta nhàn hạ một chút được à.
Đang oán thầm.
“Thư kí Kim.”
Tô Diệu đi rồi còn ay lại, thư kí cả người căng thẳng:
“Dạ.”
“Tạm dừng tất cả các khoản tài chính vào Lương thị, viết một
bản báo cáo tối nay giao cho tôi.”
Thư kí Kim: “Tối nay sao?”
Mày Tô Diệu nhíu một cái.
“Vâng, vâng. Tôi nhất định sẽ làm xong sớm.”
Tô Diệu lái chiếc Ferrari đi với tốc độ cao, đáng lẽ phải mất
bốn mươi phút đi đường nhưng nay chỉ cần có hai mươi phút. Đứng ở cửa án bar
phát tin nhắn, môi mỏng nhếch lên.
Anh đi vào gian phòng, tự rót cho mình một ly rượu vang đỏ,
ngồi ở trên ghế sát gần cửa sổ, vừa nhìn phong cảnh vừa nhấp một ngụm rượu. Một
ly lại một ly, chai rượu đã vơi đi một nửa, cửa phòng bị đẩy nhẹ ra kèm theo
tiếng bước chân phía sau.
Cả người cô àng một chiếc khăn, cô nói: “Tìm em gấp như vậy
là có chuyện gì?”
Anh đem ly rượu trong tay uống cạn, đứng lên nói: “Em đem lời
anh nói như gió thoảng a tai sao?”
Lương Dĩ: “Không biết anh đang nói cái gì?”
“Bảo em không được nhúng tay, tại sao lại bỏ vốn vào Nguyễn
thị? Anh đã nói hận nhất là em dùng tiền của anh đem đi cho tình nhân.”
Lương Dĩ nghe không hết, vừa nghe đã dựng lông lên: “Em còn
chưa tìm anh tính sổ, anh đã làm gì Nguyễn Phong ở trong nhà giam… Ô.”
Anh ôm lấy đầu cô hôn, đem những lời dư thừa còn lại hóa
thành bạo lực. Dùng sức chiếm lấy, anh dễ dàng xâm nhập vào miệng cô, không
chút thương hoa tiếc ngọc. Cô cắn đôi môi tái nhợt: “Tô Diệu. Em hận anh.”
Con ngươi Tô Diệu đen tối, không trăng không sao, vùi đầu vào
cổ cô.
Một cuộc hoan ái, phát tiết a đi, trên mặt Tô Diệu không
còn ảo não, chỉ là che dấu rất tốt, vọt vào nhà tắm, tóc trên trán ướt nhẹp một
mảnh, ánh mắt che giấu ý cười: “Em đem tiền ăng vào Nguyễn thị cũng vô dụng.
Anh đã ngừng rót vốn vào Lương thị, cùng lắm là mất ít tiền, em không cần khẩn
trương như vậy, cùng lắm là anh phá hủy nó.”
Cô nằm ở trên giường, khuôn mặt vùi vào chăn.
Hồi lâu không thấy cô nói chuyện. Tô Diệu đi tới gần vén chăn
lên. Cô kinh hoàng túm lấy chăn xung anh, muốn dùng chăn che kín toàn bộ thân
thể.
Anh nhe răng cười: “Đúng là nhận không ra, có cái gì tốt mà
phải giấu.”
Cô không để ý tới anh, lấy chăn một lần nữa đắp lên, dường
như lại sợ anh làm khó dễ, hai tay một lần nữa nắm chặt chăn. Cổ tay cô bị bóp
chặt đến xanh tím, anh theo phản ứng định xoay người lại nhìn, vừa duỗi tay
a, cô liền nhạy cảm lui về phía sau, anh nhướng mày nhảy lên giường nâng cả
người cô lên: “Còn sợ không làm anh tức giận?”
Cô cúi đầu không nhìn vào mắt anh, nước mắt cứ từ từ rơi.
Anh ngơ ngác, đem cô thả ở trên giường.
Cô cố dùng sức lùi về phía sau, lui mãi đến khi tới tận mép
giường, ánh mắt như cũ không muốn nhìn anh.
Tô Diệu luống cuống, đứng ở mép giường: “Em sao lại thế này,
trước kia không có như vậy.”
Cô cúi đầu, mặt úp vào hai đầu gối, vai run run, đè nén tức
giận khóc.
“Em, em khóc cái gì?” Anh gãi gãi đầu: “Đừng khóc.” Anh xoay
người đi lòng vòng trong phòng hai vòng, càng ngày càng phiền, tức giận át:
“Đừng khóc nữa.”
Tiếng khóc ả nhiên dừng lại, sau đó lại khóc to hơn.
Mặt anh cứng đờ, vô cùng thất bại, như con vịt chết mạnh
miệng: “Em đừng tưởng khóc là anh có thể buông tha Nguyễn thị. Phải biết là
nước cờ này anh đã chờ một năm, mặc