ấy nhau, ta còn tưởng rằng ngươi là muốn hồng hạnh xuất tường rồi ấy chứ, thì ra là hắn đang hút máu của ngươi, hắc hắc, như vậy ta liền yên tâm, không giúp đại Vũ Mao bênh vực kẻ yếu . . . . . .”
Những lời này của nó thật sự là không bằng không nói thì tốt hơn, Long Phù Nguyệt chỉ cảm thấy máu nóng toàn thân như xông lên trên đỉnh đầu, hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn như là ăn phải ớt hiểm, nóng rát.
Nàng trừng mắt nhìn cái miệng nói nhảm không biết dừng của tiểu hồ ly liếc mắt một cái: “Thối hồ ly, nói nhăng cuội gì đấy? Cái gì hồng hạnh xuất tường? Khó nghe muốn chết! Ngươi có biết cái từ này nên dùng ở đâu hay không?”
Tiểu hồ ly hơi không phục, đúng lý hợp tình ngẩng cao đầu hồ li của nó lên: “Làm sao lại không biết? Nữ nhân đã có chồng cùng nam nhân khác dây dưa cùng một chỗ thì phải gọi là hồng hạnh xuất tường!” “Hừ, dám xem thường ta? Ta đã từng đọc đủ thứ thi thư .” Tiểu hồ ly có chút kênh kiệu.
Long Phù Nguyệt trừng mắt nhìn nó liếc mắt một cái: “Có thể chứ, nhưng ta đây không phải còn chưa lập gia đình sao? Ta có cùng đại sư huynh dây dưa đó cũng là lưỡng tình tương duyệt, làm sao đến lượt hồ ly thối như ngươi bảo là hồng hạnh xuất tường. . . . . .”
Nàng một câu còn chưa nói hết, đã cảm thấy thân mình Phượng Thiên Vũ ở phía sau cứng đờ.
Phượng Thiên Vũ đem thân mình nàng bỗng nhiên xoay ngược lại, một đôi mắt màu lam như có một ngọn hải triều đang bắt đầu khởi động, khóe miệng cười lười biếng: “Tiểu nha đầu, ta cảm thấy chúng ta nhất định phải hảo hảo nói chuyện một lần!”
Long Phù Nguyệt chỉ cảm thấy một trận hoảng hốt không hiểu được : “Nói. . . . . . Nói chuyện gì? Ta không biết là ta và ngươi còn có chuyện gì cần nói . Nên ta muốn nói. . . . . .”
Những lời này của nàng còn không kịp rơi xuống đất, bên hông bỗng nhiên căng thẳng, bên tai truyền tới một thanh âm trầm ấm: “Chúng ta đi ra ngoài nói chuyện!”
Thân mình bị hắn ôm bay lên,
Long Phù Nguyệt chỉ cảm thấy gió vù vù vang bên tai, không mất bao lâu đã đến một chỗ trên sườn núi.
Lúc này ánh trăng từng bước, chiếu lên chung quanh mông lung , thậm chí có một không khí loại tình thơ ý hoạ .
Trên sườn núi có một gốc cây cổ thụ to đùng, Phượng Thiên Vũ ôm Long Phù Nguyệt đứng dưới gốc cây cổ thụ này.
Long Phù Nguyệt dựa vào gốc cây hòe đứng thẳng, Phượng Thiên Vũ liền đứng ở trước mặt nàng, cách nàng chỉ có hai ba bước.
Cũng không biết vì sao, Long Phù Nguyệt bỗng nhiên kích động vô cùng, trái tim dồn dập nhảy không ngừng.
Nàng liếc nhìn trái nhìn phải, tốt lắm, chung quanh một bóng người cũng không có. Đúng là một địa phương tốt để nói chuyện yêu đương.
Nàng cố gắng trấn định, ho một tiếng, khô khốc nói: “Ngươi —— Ngươi muốn cùng ta nói chuyện gì? Ta, ta chăm chú lắng nghe.”
Phượng Thiên Vũ nhìn nàng, trong đôi mắt màu lam lạnh lùng mãnh liệt, làm Long Phù Nguyệt cũng không biết nên làm thế nào.
Hắn cứ nhìn nàng như vậy, sau một lúc lâu cũng không nói một câu.
Long Phù Nguyệt lại bị hắn nhìn đến hai tai cũng gần như nóng cháy. Cả người run rẩy tê dại, ngay cả chân tay cũng không biết để chỗ nào mới tốt.
“Ngươi. . . . . . Ngươi nếu không thể nói, vậy, vậy trở về đi, đại sư huynh không biết thế nào, có nặng lắm không. . . . . .”
Long Phù Nguyệt thật sự chịu không nổi không khí mờ ám như vậy. Thật sự muốn chuồn đi. Vừa mới bước ra hai bước, ống tay áo lại bị hắn vươn tay túm lấy.
Nàng đang muốn giãy, hắn lại xoay ngược lại một cái, đem hai tay của nàng khóa lại, thân mình dán sát vào nàng, đem nàng ép chặt vào gốc cổ thụ.
Tư thế này mờ ám đến mức không thể nói nên lời, nếu như để cho người nào đó đi ngang qua nhìn thấy, quả thực chính là một màn xuân cung đồ sống động.
Khuôn mặt Long Phù Nguyệt gần như đỏ đến mang tai, ngẩng đầu tức giận liếc mắt nhìn Phượng Thiên Vũ.
Phượng Thiên Vũ nhếch môi, trong đôi mắt xanh lạnh lẽo hình như có trăm ngàn loại cảm xúc xẹt qua, hắn đè nén dục vọng muốn hôn nàng, ngón tay lướt qua lồng ngực của nàng, dừng lại ở trước ngực của nàng: “Phù Nguyệt, nơi này của nàng còn có chút vị trí nào dành cho ta? Nàng thật sự đã quên ta một chút cũng không còn sao?”
“Ta, ta nói rồi, ta đã không phải là nàng, thân thể này đã thay đổi chủ nhân. . . . . .” Long Phù Nguyệt vô lực giải thích.
Ai, nàng phải nói mấy lần hắn mới sẽ tin tưởng? Nàng đã không phải là ‘nàng’?
Ai, không nghĩ tới vị Phượng Vương gia này không hề vô tình giống như lời đồn đãi kia, lại là một người vô cùng đa tình.
Nhưng nàng đã không phải là nàng kia, nên không thể thừa nhận tình yêu của hắn. Aiii, nhìn hắn thông minh như vậy, lại không nghĩ rằng tâm nhãn của hắn lại không thể phân biệt được như vậy. . . . . .
Trong lòng nàng có một tia bất đắc dĩ, lại có một loại cảm xúc không hiểu ở trong lòng nảy sinh.
Phượng Thiên Vũ lại cũng không buông tay, cúi người nhìn nàng, sắc mặt của hắn có một chút tái nhợt, ánh mắt cũng là khó lường , hắn trầm ngâm, bỗng nhiên chậm rãi nói: “Phù Nguyệt, nàng vừa rồi có nghĩ tới không, thân thể này của nàng kỳ thật cũng không thay đổi người, chỉ là —— Chỉ là mất đi một đoạn trí nhớ?”
Long Phù Nguyệt ng