Pair of Vintage Old School Fru
Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324622

Bình chọn: 8.5.00/10/462 lượt.

h, đũng quần hình như có một vật gì đó màu vàng vàng đang đung đưa,

cu cậu quệt nước mắt khóc thút thít: “Bố… Mẹ… Con đau bụng… Ị ra rồi…”

Phụt… Hàn Đình Đình nhảy khỏi lòng Tần Tống, cô đẩy cái người đang sắp hóa

đá: “Thật đúng lúc quá, lần này rốt cuộc cũng đến phiên anh chia sẻ gánh nặng! Mau đi đi!” Đáng lẽ người mà Tần Uẩn phải lấy là Trương Phác Ngôn.

Lúc đó

ông mới du học ở Mỹ về, Tần Thị trong tay một văn sĩ làm kinh doanh như

bố ông chỉ còn là cái bình rỗng. Từ bên ngoài nhìn vào, gia tộc Tần Thị

bề thế vẫn hùng mạnh như trước, nhưng thực chất ở bên trong lại đang

chết dần chết mòn, vì vậy, dù cho Tần Uẩn là thiếu niên anh hùng đến mức nào thì cũng vẫn phải chật vật gánh vác. Không lâu sau khi ông tiếp

quản Tần Thị, các bậc trưởng lão trong gia tộc đã thống nhất đưa ra quan điểm: Liên hôn.

Nhà họ Trương ở thành phố C xét về mặt quân sự

hay chính trị đều thuộc dạng có thế lực, con gái nhà họ – Trương Phác

Ngôn lại rất xinh đẹp, tinh thông cầm – kỳ – thi – họa, tình tình dịu

dàng nhưng rất có chính kiến. Dịp kỉ niệm một trăm năm ngày thành lập

trường, giữa một đám sư muội đang chen chúc vây quanh Tần Uẩn, bà lại

bình thản điềm đạm như đóa hoa kiêu kỳ, bộc lộ khí chất hơn người.

Đi lại với nhau được chừng hai tháng, cả hai người vẫn lạnh lùng thản

nhiên như không. Tình cảm của họ nhạt nhòa như khói mây, không ai chịu

xé bỏ màn sương mỏng ngăn cách giữa hai người, nhưng họ vẫn ngầm giao

ước về chuyện ra mắt bố mẹ hai bên.

Tần Uẩn đến Trương gia trước. Vợ chồng Trương tư lệnh rất hài lòng, ăn trưa xong còn ân cần giữ ông lại dùng thêm bữa tối.

Chiều đến, Trương Phác Ngôn vẫn đang say sưa ngủ trưa chẳng biết trời đất gì

cả, một mình Tần Uẩn ở trong thư phòng nghiên cứu những cuốn sách quý

giá mà Trương tư lệnh sưu tầm được. Qua cánh cửa khép hờ, Tần Uẩn nghe

thấy có tiếng người bước vào thư phòng ở sát vách. Ông đứng dậy đi đóng

cửa, ánh mắt vô tình quét qua gian phòng kế bên… Và đó chính là lần đầu

gặp gỡ giữa ông với thiếu nữ Trương Phác Ngọc.

Trương Phác Ngọc

lúc đó còn ít tuổi, trên người mặc nguyên bộ đồng phục, mái tóc dài mượt mà để xõa, toàn thân toát lên vẻ tươi tắn trong sáng. Không biết bao

thuốc trên tay là lấy đâu ra, nhưng chắc là vì hiếu kỳ nên mới trốn

trong thư phòng nghiên cứu. Bà không biết cách quẹt lửa, loay hoay một

hồi rồi ngồi bệt xuống đất, thuốc rơi xuống sàn vẫn không hề hay biết,

cứ mãi vần vò hộp diêm.

Một bàn tay thon dài từ đằng sau bất

chợt vươn tới, nhẹ nhàng rút một que diêm ra, khẽ quẹt vào hộp diêm

trong tay bà. Bà vẫn còn chưa thấy rõ động tác đó như thế nào, chỉ thấy

bàn tay mình khẽ run khi bị tay ông sượt qua. Sau tiếng “phựt” khe khẽ,

một đốm lửa nhỏ màu xanh lam đẹp đẽ lập tức cháy bùng lên trên đầu que

diêm kia, cảnh tượng đó đẹp đến mức ma mị. Trương Phác Ngọc sững sờ quay đầu lại nhìn, chỉ thấy trước mặt mình là một người đàn ông tuấn tú trẻ

tuổi đang mỉm cười nhìn bà.

“Oa…” Bà kinh ngạc kêu lên, rồi chắp hai tay lại năn nỉ: “Dạy em đi! Dạy em đi mà!”

Thiếu nữ nhỏ bé xinh đẹp như một nụ hoa với ánh mắt trong trẻo thuần khiết

dường như có thể nhìn thấu tới tận đáy, đôi mắt long lanh ấy nhìn thẳng

vào ông. Tần Uẩn không cầm được lòng, nhẹ nhàng vươn tay ra vuốt ve mái

tóc đen óng mượt như tơ lụa của bà, giọng điệu cũng trở nên cực kỳ dịu

dàng: “Được, để tôi dạy em.”

Dĩ nhiên, Trương Phác Ngọc không

nhận được sự chấp thuận của các bậc trưởng bối nhà họ Tần. Bọn họ cần

một người phụ nữ có thể đảm đương trách nhiệm nữ chủ nhân của Tần gia,

làm hậu phương vững chắc cho Tần Uẩn, chứ không phải là một cô nhóc chỉ

biết phong hoa tuyết nguyệt, thậm chí còn khiến Tần Uẩn phải tốn thêm

tâm sức cưng chiều cung phụng nữa.

Ngay cả người lớn trong nhà họ Trương cũng không hề tán thành.

Trương tư lệnh chinh chiến cả một đời người, trước giờ ông chẳng hỏi mà cũng

chẳng quản chuyện tình cảm nam nữ, cứ để mọi việc diễn ra tự nhiên.

Trương tư lệnh phu nhân thì đã phân tích với Tần Uẩn không biết bao

nhiêu lần: thứ nhất, Trương Phác Ngôn về làm con dâu của Tần gia sẽ phù

hợp hơn, bất luận là về mặt gia tộc hay sự nghiệp sau này của Tần Uẩn

đều có người trợ giúp; thứ hai, Trương Phác Ngọc nhỏ tuổi hơn, ai đời em gái lại lấy chồng trước chị cơ chứ?

Huồng hồ Trương Phác Ngọc

còn là con gái út mà Trương tư lệnh yêu thương chiều chuộng nhất, là

viên ngọc quý được cả nhà hết mực nâng niu, mọi người đều không nỡ gả

con gái bảo bối đi sớm như thế.

“Cháu có thể đợi.” Tần Uẩn mỉm cười: “Đợi hai năm nữa, tới khi cô ấy tốt nghiệp rồi sẽ kết hôn.”

Trương tư lệnh phu nhân thở dài: “Nếu Phác Ngôn được chín phần thì Phác Ngọc

chỉ được sáu phần mà thôi. Vợ chồng thì phải nương tựa vào nhau cả đời,

Tần Uẩn, cháu phải suy nghĩ thật kỹ càng đấy!”

“Xin cô cứ yên tâm, cháu sẽ yêu thương cô ấy hơn bất kỳ người nào!”

Đã nói hết nước hết cái rồi, Trương tư lệnh phu nhân cũng chẳng còn cách

nào, đành gọi Trương Phác Ngôn đang ở trong phòng ra, còn bà xoay người

bước ra ngoài.

Tần Uẩn không chút ngạc nhiên, chỉ mỉm cười rồi

khẽ gật đầu