bà xuống rồi mà bà vẫn
nghĩ không thông.
“Anh đi đây, em phải ngoan đấy, đừng có gây
chuyện gì quá lớn, không thể để lỡ ngày cưới được, biết chưa hả?” Ông
cúi đầu, giọng nói cực kỳ dịu dàng.
“Em biết rồi!” Bà cười đáp
giòn tan, rồi níu vạt áo ông: “Thế nếu Trương Phác Ngôn lại hỏi em dựa
vào cái gì mà gả cho anh, em biết phải trả lời thế nào đây? Anh thật sự
muốn coi em như thú cưng để đem về nuôi hả?” Tâm sự nho nhỏ của bà là hy vọng ông bày cho bà một lời đáp trả thật ghê gớm, từ bé đến giờ nếu là
đánh nhau thì bà chưa thua bao giờ, nhưng về khoản đấu võ mồm thì lúc
nào người chiến thắng cũng là Trương Phác Ngôn.
“Em thử nói xem?” Tẩn Uẩn cười cười.
“Coi như thú cưng… thật ra cũng chẳng có gì là không tốt cả!” Bà ra sức suy
nghĩ một hồi rồi đánh liều một phen gặng hỏi: “Nhưng mà, rốt cuộc là tại sao anh lại muốn cưới em chứ?”
Ánh mắt long lanh của người
thiếu nữ đáng yêu vô cùng, Tần Uẩn cuối cùng cũng chẳng thể nhịn thêm
được nữa, ông cúi đầu mổ nhè nhẹ vào chóp mũi bà: “Bởi vì… muốn đem em
về nuôi như thú cưng vậy. Trước giờ anh chưa từng thích loài thú cưng
nào đến mức này, nuôi em cả đời luôn, chịu không?”
Bà xoa xoa
chóp mũi, đỏ mặt không nói gì, mãi hồi lâu sau mới ngượng nghịu gật đầu. Tâm trạng Tần Uẩn cực kỳ tốt, ông cứ đứng nhìn theo dáng bà chạy tung
tăng vào nhà, cho đến khi không thấy bà đâu nữa ông mới chui vào xe.
Ông ngồi trên xe, bị vật lạ trong túi áo khẽ cọ vào người. Tần Uẩn mỉm
cười, bàn tay cách lớp áo vuốt ve vật lạ kia, động tác dịu dàng cứ như
là đang vuốt ve mái tóc đen bóng mượt mà của bà vậy.
Vật lạ đó
chính là cái vỏ bao thuốc lá. Hôm ấy bà đã bị tiểu xảo của ông hấp dẫn,
thuốc cũng bị ông thản nhiên thu lại mà không hề hay biết. Trên gói
thuốc đó có in hai câu thơ:
Lần đầu gặp gỡ
Cứ ngỡ cố nhân
***
Một buổi chiều trong lành ấm áp.
Tần Uẩn ngủ không ngon, ông lại nhíu mày một cách khó nhọc nhưng không hề
động đậy. Ông tỉnh rồi, Trương Phác Ngọc biết, bà còn biết hiện tại ông
đang rất đau đớn rất khổ sở, vì thế nên ông mới giả vờ như vẫn đang ngủ.
Ông luôn sợ bà sẽ lo lắng.
Bác sĩ bước vào chỉnh máy đo, rất nhanh chóng rồi nhẹ nhàng đi ra. Tối qua
chủ nhiệm tổ điều trị đã thông báo với bà rằng, Tần Tống mới mời thêm
năm vị chuyên gia ở nước ngoài về, chỉ e tuần sau lại phải tiếp tục phẫu thuật.
“Không, không mổ nữa!” Trương Phác Ngọc nhìn ra bóng đêm mịt mù bên ngoài cửa sổ, bình thản nói: “Ông mau nghĩ cách kiếm ít
thuốc giảm đau, tôi không muốn ông ấy phải chịu đau đớn đến mức không
chợp mắt được nữa!
“Giai đoạn này không thể dùng thêm thuốc giảm đau liều cao được, nếu không sẽ ảnh hưởng đến liệu trình phẫu thuật sau này!”
“Tôi đã nói rồi, chúng tôi không làm phẫu thuật nữa!”
“Phu nhân… Nếu làm thế bên Tần tổng sẽ không bỏ qua cho chúng tôi đâu ạ.”
Chủ nhiệm khó xử, ông ăn lương của Tần Tống nên phải chịu trách nhiệm
với anh.
Trương Phác Ngọc ngoảnh đầu lại: “Ông cho giải tán đội
bác sĩ đó đi, để lại vài hộ lý chăm sóc hằng ngày là được rồi! Nhiệm vụ
tiếp theo của mấy người chính là ráng hết sức làm giảm bớt đau đớn cho
ông ấy… Trong lòng ông cũng biết rõ, kết quả cuối cùng là điều không thể tránh khỏi. Ông hãy nghe lời tôi, tôi đảm bảo sẽ để ông rút lui an
toàn, nếu không đến lúc đó Tần Tống mà có nổi điên lên tôi cũng mặc kệ
các người!” Bà nói qua loa cho xong chuyện, nhưng câu nào câu nấy đều
sắc như dao nhọn ghim trúng hồng tâm, vị bác sĩ chủ nhiệm không đôi co
thêm nữa, cung kính chấp thuận.
Hôm nay quả thật chẳng có ai đến tiêm loạn xạ vào người Tần Uẩn nữa, thế nhưng thuốc giảm đau liều cao
mà bà cần vẫn chưa được đem đến. Có lẽ khi Tần Tống còn chưa mở lời thì
đám người đó cũng chẳng dám làm nhiều những hành động mang tính thực tế
ngay lập tức.
A Tống của bà quả thật đã trưởng thành rồi! Trước
đây cũng có rất nhiều người sợ sệt Tần Tiểu Lục ngang tàng hống hách,
còn bây giờ, những người cung kính, cẩn trọng gọi anh hai tiếng “Tần
tổng” ngày càng nhiều.
Ánh mắt bà dừng lại trên gương mặt người
đàn ông giả vờ ngủ trên giường. Nhất định là ông vui lắm! Mấy ngày
trước, khi nghe nói Tần Tống đã giành được một lượng cổ phần lớn, ông
quay sang nói với bà đúng là hổ phụ sinh hổ tử, Tần Tống thậm chí còn
giỏi hơn ông năm đó đến vài phần.
Năm đó… Trương Phác Ngọc giơ tay khẽ vuốt ve gương mặt ông. Đúng là nói xàm, làm gì có ai giỏi giang được như ông năm đó chứ!
Ngoài cửa vang lên tiếng động khe khẽ, có người bước vào, nhỏ giọng báo cáo
với bà: “Thiếu gia đã đến, giờ đang đi về phía phòng hội nghị đấy ạ.”
“Tôi biết rồi, tôi sang ngay đây.” Bà đáp lời một cách qua loa.
Người đó đã khép cửa đi rồi mà bà vẫn chưa vội đứng lên, bà vươn ngón tay đến chèn mũi ông lại, khiến ông không thể tiếp tục giả vờ thêm được nữa.
Ông mở mắt ra, nặng nhọc thở dài: “Anh đang ngủ.”
“Em biết.” Bà
cười tủm tỉm, tuy quay lưng lại với ánh sáng nhưng cụ cười sấp bóng của
bà vẫn rạng rỡ xinh đẹp như trước: “Em ra ngoài một lát, sẽ quay lại
ngay.”
Tần Uẩn gật đầu, siết chặt bàn tay bà lại, trên mặt ông hiện lên vẻ ngập ngừng hi