ờ tôi chuyện tìm việc đi làm, hôm chú
Hoàng bên phòng hành chính của công ty bố tới nhà chơi, qua cuộc nói
chuyện thì tôi có biết được ở đó đang tuyển thêm kế toán. Tôi đã gặp
riêng chú và xin một suất cho Trinh. Cô ta thông minh, lại bằng cấp ngon lành…chỉ là quá khứ không được mấy tốt đẹp, nhưng điều đó quan trọng gì khi mà con người ta muốn hướng tới tương lai tốt đẹp hơn. Chả phải mấy
người lúc nào cũng luôn mồm nói rằng đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại sao? Tại sao khi con người ta muốn làm lại cuộc đời lại không
cho cơ hội? Chú Hoàng đã đồng ý giữ bí mật cho tôi về chuyện này, không
lý nào? Nhưng mà khoan đã, dính dáng gì tới mấy thằng du côn? Không lẽ
nào?…
- Là một người con quen…
- Mày quen với những loại đàn bà như thế thì mày cũng không cần khoe mẽ cho cả thiên hạ biết rằng mày như thế đâu.
- Ý bố là sao?
- Sao hả? Mày có biết chiều hôm nay một đám du côn tới phòng hành
chính làm loạn cái chỗ đó lên để tìm cái người quen của mày không?
- Làm sao…có thể?_tôi lắp bắp, mặt nóng bừng lên
- Có thể đấy, nó xảy ra rồi đấy. Bây giờ thì cả công ty chỗ nào cũng
biết là mày là tay chơi gái có tiếng rồi đấy. Ngày xưa thì còn có thể
chấp nhận nhưng bây giờ mày là thằng con trai có gia đình rồi, mày không biết suy nghĩ tới vợ con hay sao?
- Bố, không phải như bố nghĩ đâu_tôi phải biện một cách yếu ớt. Bố là một người đàn ông gia trưởng và độc tài, một khi đã có định kiến về
việc gì đó thì tư tưởng của bố sẽ khó có thể khai thông trong một sớm
một chiều.
- Cái không phải như tao nghĩ đang làm bị thương đến 4 mạng người
phải vào viện cấp cứu vì bị đánh đấy. Cái tội can ngăn cho cái con đàn
bà của mày đấy. Khi mà cái lũ kia cứ luôn mồm gào, chỉ trỏ cái đồ cave
này nọ. Chỉ ra cái tên tuổi của mày đứng đằng sau. Mày nghĩ tao tự bịa
ra chuyện để nói hả?
- Bố, bố nghe con nói_tôi phân bua trong một tâm trạng hết sức bức
bối và thảm thương. Khi cứ liên tiếp bị chỉ đích danh và khẳng định mình chính là thủ phạm sau tất cả những vụ bê bối này.
- Tao sẽ chờ xem mày sống như thế nào.
Bố tôi bước ra đóng cửa cái rầm và không nghe một lời giải thích nào
cả. Tôi cười nhạt nhẽo, ngồi xuống ghế tựa lưng vào đó rồi nhìn lên trần nhà. Lòng chán nản vô cùng. Có phải tôi lại phạm thêm sai lầm hay
không? Đôi khi tôi chỉ muốn làm một vài điều tốt đẹp cho cái xã hội này, nhưng dường như điều đó chưa bao giờ được chấp nhận.
Ngồi thêm một chút tôi đi lên phòng. Vợ tôi vẫn chưa ngủ, nàng đang
ngồi co ro một góc ở giường, gương mặt thất thần vì lo lắng. Cảm giác
tội lỗi lại ngập tràn trong lòng tôi, làm thế nào nếu như nàng biết được chuyện vừa xảy ra?
Thấy tôi bước vào phòng, nàng vội vàng bước xuống giường chạy tới bên cạnh tôi giọng lo lắng.
- Anh, bố có chuyện gì thế?
Tôi im lặng không trả lời, nằm xuống giường vắt tay lên gối đầu. Vợ tôi ngồi xuống bên cạnh bồn chồn hơn:
- Có chuyện gì thế anh? Sao anh không nói gì?
Tôi kéo tay vợ nằm xuống bên cạnh. Hôn lên trán nàng, vuốt ve mái tóc mềm mại, hương thơm nhẹ nhàng trên cơ thể vợ khiến đầu óc tôi tỉnh táo
hơn. Tôi thì thầm.
- Chút chuyện ở công ty, không sao đâu em. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi mà.
Nàng ngước đầu lên nhìn sâu vào mắt tôi, đôi tay vuốt ve gương mặt
một cách nhẹ nhàng. Tôi nhắm mắt lại, tận hưởng chút cảm giác nhồn nhột
đang lan tỏa khắp gương mặt, và chạm nhẹ tới cả dây thần kinh cảm xúc.
Rồi khẽ mỉm cười, nàng hôn tôi một cách tinh quái. Tôi đê mê trong sự
hạnh phúc và niềm hân hoan, luồn sâu bàn tay vào tóc nàng rồi nhẹ nhàng
vuốt ve làn da mịn màng, mát rượi và vòng eo không còn thon thả như
trước của nàng. Nàng cắn nhẹ vào môi tôi rồi thì thầm.
- Em tin anh mà.
Tôi mỉm cười, để cho mũi tôi chạm mũi nàng, tôi nói khẽ.
- Anh yêu em, Vy ạ!
Bình minh lên. Ánh mắt trời dọi xuyên thấu qua rèm cửa.
Ký ức còn lại một mảng u tối thuộc về ngày hôm qua. Ngày hôm nay ta vẫn sống, vẫn phải tồn tại.
Cả đêm qua bồn chồn lo lắng không ngủ được. Mới sáng sớm chợp mắt ngủ được tí thì cái đồng hồ báo thức di động lại túm cổ lôi dậy để đi làm.
Tôi mệt mỏi rã rời lăn qua lăn lại mấy vòng trên giường mới chịu dậy.
Bữa sáng của nhà tôi hôm nay trôi qua một cách nặng nề và khó chịu.
Bố tôi im lặng trong suốt bữa sáng, mẹ tôi không dám hỏi gì, bà biết
chuyện nhưng lại không khiến tôi cảm thấy nặng nề, có lẽ mẹ có lòng tin
vào tôi hơn so với bố. Và có lẽ bà cũng không thích rập khuân tôi theo
một kết cấu nào hết. Vợ tôi cố gắng hỏi han đôi câu cho không khí gia
đình bớt nặng nề đi nhưng cũng chả ăn thua gì. Tôi nhìn nàng ái ngại.
Nàng là người chẳng hiểu chuyện gì xảy ra và đang cố gắng hàn gắn lại
những mảnh vụn của một chiếc gương đang bị vỡ tan nát. Ăn qua quýt bữa
sáng tôi bỏ dậy đi làm. Không thể thở trong một bầu không khí như thế
này được.
Dắt xe ra tới cổng nhận ngay được cuộc điện thoại của Trinh. Cái con mẹ này, đúng lúc lắm.
- Sao nào?
- Khánh…gặp Trinh một lát có được không?
Tôi ngần ngừ một lúc, vẫn còn 30 phút nữa mới tới giờ làm, muộn một
chút chắc cũng không sao, ít nhất thì bây giờ tôi đang rất n
