m Tuyết lập tức phản đối nói.
Người khác thì không biết Tô Tiểu Đường vì sao đột nhiên lại đưa ra yêu cầu
như vậy, nhưng Tống Minh Huy biết rất rõ, trước kia sao lại không biết
Tô Tiểu Đường là một người thù dai đến vậy? Hơn nữa ngày đó anh ta bị ức hiếp đến mức không chiếm được nửa điểm tiện nghi mà còn bị cắn một cái, dựa vào cái gì anh phải xin lỗi? Nếu với cô thì không nói làm gì, nhưng đây là với một con chó.
Lý Nhiên Nhiên “Xì” một tiếng: “Quá đáng gì chứ? Vừa nãy cậu còn để Tiểu
Trần gọi tôi là mẹ đấy, tôi còn chưa nói cậu quá đáng, còn vui vẻ nhận
anh ta là con trai”.
Tiểu Trần ở một bên phụ họa: “Đúng đúng! Cứ dựa theo quy tắc trò chơi mà làm, không được chơi ăn gian đó!”.
Tiểu Trần vừa nói vừa đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi của mình, mon men bước
sang, nhìn thấy ở giữa Tô Tiểu Đường và Thịt Viên còn nửa khoảng trống,
vốn định chen vào ngồi cạnh Tô Tiểu Đường, Phương Cảnh Thâm nhìn anh ta
một cái, tỉnh rụi mà nhích người lại gần Tô Tiểu Đường trước, Tiểu Trần
thấy không còn khe hở, đành phải đi sang bên kia Lý Nhiên Nhiên.
“Con trai ngoan! Lại đây ngồi bên này này!” Lý Nhiên Nhiên chủ động nhích
lại gần Tiết Khải, chừa chỗ trống cho anh ta, để cho anh ta ngồi ở giữa
mình và Tô Tiểu Đường.
Nhìn thấy anh ta ngồi phía bên kia Tô Tiểu Đường, tâm tình của Phương Cảnh
Thâm u ám thêm mấy phần, xích lại gần Tô Tiểu Đường hơn nữa, chân cũng
gác lên đùi Tô Tiểu Đường. Tô Tiểu Đường tưởng anh không có thói quen ở
gần người lạ cho nên chen lấn về phía mình, cô sờ sờ đầu của anh, tay
khoác lên người anh, thay anh ngăn cách với người bên ngoài.
“Tiểu Đường, anh xin lỗi với em được không?” Tống Minh Huy thử thăm dò mở miệng hỏi.
Tô Tiểu Đường trả lời không chút do dự: “Không thể”.
Hôm nay tốt xấu gì nhờ phúc của nam thần mới thuận lợi như vậy, cho nên cô
vẫn cảm thấy nên thay nam thần làm chút gì mới được, còn mình thì không
quan trọng…
Kéo dài ngược lại làm cho người ta chế giễu, vì thế Tống Minh Huy mới gắng
gượng nói một câu với Thịt Viên: “Thực xin lỗi, tao sai rồi”.
Phương Cảnh Thâm ngay cả nhìn cũng chẳng thèm nhìn anh ta một cái, dứt khoát
quay đầu sang chỗ khác nhắm mắt lại, bày ra dáng vẻ không thèm ngó tới
khiến người khác bật cười.
Lời nói của Lý Nhiên Nhiên mang theo hàm xúc sâu xa: “Cuối cùng tôi cũng
biết cái câu ngay cả chó cũng không thèm để ý tới là có ý gì…”.
Lúc đó Tô Tiểu Đường vốn định đi rồi, nhưng Lâm Tuyết lại nhất quyết muốn
gỡ gạc, sống chết không chịu để cô đi, cuối cùng kết quả của việc không
đồng ý chính là không chiếm được lợi còn bị Lý Nhiên Nhiên lấy trúng lá
Đại vương, tuy rằng Tiểu vương không phải của cô ta cũng không phải của
Tống Minh Huy, nhưng Tiểu vương là của Trịnh Phương!
Vì thế kế hoạch ban đầu của Lý Nhiên Nhiên vẫn được thực hiện y khuôn, sắc mặt của Lâm Tuyết rất tệ khi nhìn thấy Trịnh Phương không phụ sự kỳ
vọng mà trưng ra vẻ mặt thẹn thùng, chủ động tiến lên hôn Tống Minh Huy
còn làm bộ ngã sấp xuống ôm ấp yêu thương, làm cho cả người Lý Nhiên
Nhiên quả thực rất khoan khoái.
Trịnh Phương không cảm thấy mình làm như vậy có gì là không đúng, nếu bọn họ
“Trai cò tranh đấu”, cô ta không ngại làm “Ngư ông đắc lợi”. Cô ta tin
trên đời này chỉ có loại tiểu tam không chịu cố gắng, chứ không góc
tường nào mà đào không được, hơn nữa chẳng phải Lâm Tuyết cũng đoạt Tống Minh Huy từ trên tay của Tô Tiểu Đường đó sao.
Đã sớm biết Tống Minh Huy đã có khả năng che đậy mọi chuyện từ trước, bây
giờ phát hiện không ngờ anh ta lại giả vờ tốt đến như vậy. Cho dù có bạn gái thì sao, loại đàn ông sau khi công thành danh toại như Tống Minh
Huy là dễ bị cám dỗ nhất, lấy lòng tự trọng của một người đàn ông như
anh ta cùng với Lâm Tuyết cao ngạo tự đại sớm muộn gì cũng sẽ có một
ngày ồn ào cãi nhau, như vậy người đàn ông càng công thành danh toại thì càng muốn xóa đi cái quá khứ mình đã từng dựa vào một người đàn bà.
Vì thế Trịnh Phương cũng không thèm nhìn tới Lâm Tuyết mà ôm chặt cánh tay của Tống Minh Huy giống như đề phòng cướp, chỉ coi chuyện vừa nãy là
trò chơi, lấy thân phận bạn học mà tâm sự nịnh hót: “Nghe nói công ty
cậu vừa mới khai trương liền nhận được một lượng lớn đơn đặt hàng, hơn
nữa đối tác lại là tập đoàn S&N nổi tiếng”.
Nghe thấy tập đoàn S&N lưng của Tô Tiểu Đường lập tức cứng đờ, không kềm được mà lắng tai nghe..
Nhắc đến công ty Tống Minh Huy liền trở nên hăng hái, ha ha cười nói: “Tin tức của cậu đúng là mau thật!”.
“Thật à! Quá lợi hại!” Vẻ mặt Trịnh Phương tỏ ra sùng bái: “So ra, công việc
của mình thật sự rất không có nghĩa lý gì, mỗi ngày đều làm những công
việc giống nhau, tình cảm mãnh liệt đều bị ăn mòn cả rồi…”.
“Ngày nào đó muốn đổi nơi công tác, hoan nghênh đến bất cứ lúc nào!” Tống Minh Huy phong độ nói.
Vẻ mặt của Lâm Tuyết bắt đầu đanh lại: “Tôi không hoan nghênh”.
“Tiểu Tuyết!” Tống Minh Huy có chút không vui, cô ta ở trước mặt bạn bè lại
không chừa mặt mũi cho anh ta, chẳng qua anh chỉ nói “Nếu” thôi mà, cũng đâu có để cho cô ta vào công ty thật đâu.
Lâm Tuyết không sợ, trừng mắt nhìn anh ta mộ