cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Phương Cảnh Thâm: "Vì chuyện này nên mới không vui sao?"
Tô Tiểu Đường: "Ừ..."
Phương Cảnh Thâm: "Được rồi, tan sở chờ anh."
Tô Tiểu Đường: "Vâng."
Mười phút sau, Tô Tiểu Đường đi xuống lầu.
Mấy cô gái mải lo tám chuyện trong phòng trà vẫn chưa đi, lén la lén lút vòng ra phía sau.
Tô Tiểu Đường ra đến cửa công ty, Phương Cảnh Xán lập tức vui vẻ lái xe về phía cô, còn cố ý xuống mở cửa xe cho cô.
Tô Tiểu Đường lui về sau một bước, "À, Phương Cảnh Thâm một lát nữa sẽ đến, bảo tôi chờ anh ấy..."
Phương Cảnh Xán nghe vậy lập tức đổi sắc mặt, "Anh ta đến đây làm gì? Chị về chung với em không được sao?"
Lời này vừa nói ra, xung quanh lập tức vang lên tiếng xì xào bàn tán.
Trán Tô Tiểu Đường nổi đầy gân xanh, "Phương Cảnh Xán, nhỏ giọng một chút! Cậu không thể chú ý cách ăn nói của mình chút sao?"
"Em thế nào?" Vẻ mặt Phương Cảnh Xán tỏ ra vô tội.
Tô Tiểu Đường hít sâu một hơi: "Tóm lại, tôi không đi chung xe với cậu, cậu về trước đi!"
"Vì sao? Hôm nay chị không về nhà à? Để anh ta nấu cơm cho em sao? Em đã chờ món cơm sườn cả ngày rồi! Hôm qua chị đã đồng ý làm cho em ăn mà!" Phương Cảnh Xán vô cùng tủi thân.
"Làm làm làm! Chưa nói không làm mà! Tôi chỉ nói cậu về nhà trước đi thôi!"
Lúc Tô Tiểu Đường gần như đợi đến mệt lả, cuối cùng Phương Cảnh Thâm cũng xuất hiện.
Phương Cảnh Thâm hình như không có lái xe đến, bước xuống từ một chiếc taxi,
động tác đầu tiên là đặt tay lên vai Tô Tiểu Đường, theo thói quen nhẹ
nhàng vuốt tóc cô, sau đó nhìn về phía Phương Cảnh Xán đang đứng cạnh
cô.
Phương Cảnh Xán cũng đang dõi theo anh, vẻ mặt như vừa bị cướp thức ăn.
Cơm sườn của cậu!
Người vây xem xung quanh càng ngày càng nhiều, đông người thế này muốn đánh nhau sao?
Lúc này, một thành viên hội đồng quản trị của công ty đi ngang qua, vị này
ước chừng năm sáu chục tuổi, cái đầu hói như Địa Trung Hải kèm theo cái
bụng bia như đang có thai sáu tháng, thấy thế cực kỳ nhiệt tình bước tới chào hỏi.
"Ôi chao, đây không phải là tổng giám đốc Phương sao? Đã lâu không gặp!"
Những lời này vô cùng khách sáo, vô cùng thích hợp, nhưng ông ta nhìn Phương Cảnh Thâm gọi.
Phương Cảnh Thâm bước đến bắt tay ông ta, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ, "Chú Mục, chú nên đổi cách xưng hô đi thôi."
Tổng giám đốc Mục để lộ giọng cười sang sảng: "Ha ha ha, gọi quen rồi, không sửa được! Tổng giám đốc Phương đừng để bụng!"
Lúc này "Tổng giám đốc Phương" nhìn về phía Phương Cảnh Xán.
Khóe miệng Phương Cảnh Xán giật giật, rõ ràng Phương Cảnh Thâm ở công ty chỉ có một năm, chú lấy đâu ra thói quen đó? Nói là quen rồi, hẳn là cách
xưng hô đó đối với cậu quen hơn chứ nhỉ?
Kỳ thực, Phương Cảnh Thâm nghiêm khắc với Phương Cảnh Xán như vậy là có lý do.
Lý do chính là... Anh muốn tìm đường thoát cho mình!
Năm đó Phương Cảnh Xán còn trẻ rất ngỗ nghịch, lại ham chơi, cả ngày không
làm việc đàng hoàng, đoạn thời gian đó sức khỏe mẹ Phương không tốt,
Phương Trạch Minh phải ở bên cạnh chăm sóc bà, chuyện của công ty không
thể nào giúp được, vì vậy sau khi tốt nghiệp Phương Cảnh Thâm vốn nên
đến bệnh viện lại bị ép buộc đến nơi này làm việc một năm, sau đó trong
vòng một năm này huấn luyện cho Phương Cảnh Xán, cuối cùng bắt cậu ta
nhận công việc của mình, sau đó anh có thể tự do làm bác sĩ.
Tuy rằng Phương Cảnh Xán bị ép buộc đến công ty làm rất bất mãn, nhưng
không thể không thừa nhận, cậu ta so với người anh Phương Cảnh Thâm lạnh lùng kiệm lời của mình, có năng khiếu kinh doanh trời phú, tiếp xúc với môi trường này như cá gặp nước, mặc dù trước kia đều bị đa số cổ đông
phản đối nhưng sau cùng vẫn phải công nhận con mắt nhìn người của Phương Cảnh Thâm vô cùng chính xác.
Đối với việc này, Phương Cảnh Xán tỏ ra không hài lòng, rõ ràng bản thân
cậu là thiên tài, vì sao công lao lại thuộc về mắt nhìn người của Phương Cảnh Thâm?
Nếu không phải vì cảm thấy khi còn trẻ bị Phương Cảnh Thâm uốn nắn, bị mang ra làm bia hứng đạn, có lẽ cậu sẽ càng thích công việc bây giờ hơn.
"Nói vậy cô bé xinh đẹp đó chính là đứa con dâu mà lúc nào bố cháu cũng luôn miệng nhắc đến đó sao? Ha ha ha, trước đây mỗi lần lão Phương đi uống
rượu vẫn thường hay kêu ca rằng hai đứa con trai chẳng đứa nào bình
thường, lo rằng đời này sẽ không thể sống được đến lúc nhìn thấy cháu
mình ra đời, chuyện phiền muộn này cuối cùng cũng chấm dứt rồi!" Tổng
giám đốc Mục hết sức vui vẻ.
Phương Cảnh Thâm: "..."
Phương Cảnh Xán: "..."
Tô Tiểu Đường: "..."
Cái gì gọi là không có đứa nào bình thường? Đây là cha ruột sao?
"Haiz! Cháu dâu à, hôm nay gặp mặt quá vội vàng, lần sau nhất định chú sẽ tặng cho cháu một món quà gặp mặt đặc biệt!"
Tô Tiểu Đường có chút ngượng ngùng, "Chú Mục, chú khách sáo quá rồi."
"Phải phải!" Nghe Tô Tiểu Đường gọi mình một tiếng chú, tổng giám đốc Mục trở nên thoải mái hơn, lại nói chuyện thêm vài câu, "Được rồi, Phương Cảnh
Xán, cháu cũng phải cố gắng lên mới được!"
Phương Cảnh Xán: "Tổng giám đốc Mục, chú có thể đổi cách xưng hô được không?"
Tổng giám đốc Mục: "Haiz, tan sở rồi không còn phân biệt