n có lễ tuấn mỹ vô cùng, hắn đứng ở nơi đó không nhúc nhích liền có
thể làm cho ta tim đập loạn xạ......”
Ta cúi đầu, ngươi mà thấy hắn lúc hắn lên cơn thì tim
sẽ không đập loạn xạ như vậy đâu, có mà muốn rớt luôn ra ngoài ấy.
“Ngươi đừng có mà nằm mơ, Vũ Văn công tử là
người chúng ta có thể mơ tưởng đến sao? Cổng phủ tướng quân Vũ Văn cao không
thể với tới, nói sao cũng chỉ xứng với hoàng thân quốc thích.” Bát quái nữ ba
lại mở miệng ,“Nhưng mà Vũ Văn công tử tuổi cũng không còn nhỏ, sao không nghe
nói gì đến chuyện tình yêu?”
Bát quái nữ quýnh lên giải thích,“Vũ Văn công tử giữ
mình trong sạch, đương nhiên là không giống dân thường. Cũng giống thiếu gia,
tuy rằng là một nam tử vạn dặm mới tìm được, nhưng bên người lại có oanh oanh
yến yến nhiều không đếm xuể, hôm nay Tử Lăng ngày mai Khả Nhẫm, ngày kia Lục
Lăng ngày kìa Hạnh Nhân, còn lâu mới tới phiên chúng ta.”
“Ai~, nam tử nào cũng như thế, trừ phi ngươi gả
cho một ngốc tử, một thằng ngốc ngốc tử, nếu không cũng đừng trông chờ vào việc
hắn chỉ đối tốt với một mình ngươi.” Bát quái nữ hai uể oải nói.
“Hừ, ai lại muốn gả cho một thằng ngốc ngốc tử.
Nếu có thì người kia cũng chính là ngốc tử.” Bát quái nữ ba có chút trào
phúng,“Giống như A Lam kia, nàng ta thật ra rất thích hợp .”
Ta thú vị vị chớp mắt mấy cái, a a, bát quái đến trên
người ta.
“Nói đến cái ngốc tử kia, ta liền cảm thấy bức
xúc. Ngươi nói xem nàng có cái gì tốt cơ chứ, đầu tiên là được tiểu thư xem như
bảo bối sau đó lại được thiếu gia mang đi. Các ngươi nói, không phải thiếu gia
với nàng......” Giọng nói bát quái nữ hai có chút run run.
“Phi phi phi! Hừ, ngươi cẩn thận cái miệng,
thiếu gia làm sao có thể thích cái ngốc tử!” Bát quái nữ ba phản ánh kịch liệt.
“Ai~, đầu óc không tốt hay sao lại đi thích cái
ngốc tử. Ta đoán, cũng giống như thấy thứ mới mẻ kia, A Lam cùng Tiểu Hắc không
phải là có chút giống nhau sao, nói không chừng thiếu gia đem nàng trở thành
sủng vật nuôi sống .” Bát quái nữ một đoán.
Ta sờ sờ mặt mình, ta từ củ cải trắng thăng cấp thành
sủng vật, tâm lý của ta thật ra thực nhảy nhót......
Phía sau, đột nhiên có một giọng nữ nhẹ nhàng vang
lên,“Có phải sủng vật hay không cũng không phải chuyện của các ngươi. Rảnh thì
đi làm việc đi, đừng để cho người ta nói phủ họ Mạnh này chỉ nuôi một đám nha
đầu lắm miệng.”
Ba người bát quái bên kia nhất thời chấn kinh, hành vi
vô thố lắp bắp nói:“Ta, chúng ta đi làm việc.” Nói xong giống như một trận gió
thổi qua, người, không có.
Ta im lặng đứng thẳng bất động, Tử Lăng, ngươi thật sự
là Vô Gian đạo a, ngươi đứng ở phía sau ta đã bao lâu, đã bao lâu?
Tử Lăng chậm rãi đi đến trước người ta, ánh mắt có
chút lợi hại,“Ngươi có gì muốn nói không?”
Ta mù mịt nhìn nàng,“A?” Nói cái gì? Cáo trạng? Khóc
lóc?
Ánh mắt Tử Lăng lóe lóe,“Lời các nàng vừa nói ngươi
đừng để trong lòng, ngốc tử không có gì không tốt .”
Ta nghĩ, ngươi đây là muốn ta yên tâm sao. Nhưng
mà…tâm của ta nhỏ lắm, chuyện có thể khiến ta để bụng, thật sự quá ít. Ta nhìn
nàng ngơ ngác cười cười,“A.”
“Vậy là tốt rồi.” Tử Lăng xoay đầu chạy lấy người, nhỏ
giọng nói:“Không chừng, ngươi mới là người sống tốt nhất.”
Ta nhìn bóng dáng của nàng thản nhiên cười cười. Có
đôi khi, thứ chúng ta có được không phải là quá ít, mà là do chúng ta yêu cầu
quá nhiều. Như vậy, chúng ta vĩnh viễn cũng không thể cảm thấy thỏa mãn.
Trải qua chuyện này bụng của ta càng thêm đói. Ta ý
chí kiên định hướng phòng bếp mà đi. Nói cho các ngươi biết, cho dù là bát quái
cũng không thể ngăn cản nhiệt tình của ta đối với đồ ăn, mị lực của đồ ăn thật
là lớn. Lúc ta bưng mấy món ăn trở về, tâm tình liền hứng khỏi. Bất giác nhớ
tới những lời vừa rồi. Nha hoàn kia nói hôm nay thiếu gia phải đi gặp Vũ Văn
Duệ, vì sao?
Bởi vì bọn họ có quen biết? Hay là bởi vì ta? Không
đúng a, nếu vì ta sao lại mang Khả Nhẫm đi?
Chẳng lẽ là Vũ Văn Duệ kia phát hiện ta ở Mạnh phủ cho
nên tìm thiếu gia đòi người. Mà thiếu gia bởi vì luyến tiếc ta cho nên tìm
người đánh tráo, cố ý đem Khả Nhẫm đẩy ra ngoài tỏ vẻ ta không ở Mạnh phủ?
Ta vỗ trán, An Kha Lam, trước kia ngươi xem tiểu thuyết
quá nhiều, như vậy không tốt, thật sự không tốt.
Ta an phận khoan thai đi trên con đường nhỏ. Đi tới đi
tới, trước mắt tự nhiên xuất hiện một đôi giày thêu hồng nhạt, từ từ ngẩng đầu,
không ngoài dự đoán thấy khuôn mặt không hề đơn thuần đáng yêu của Tam Nhi. Ta
nghĩ, thiếu niên, ngươi phải bình tĩnh.
“Ta còn đang muốn hỏi, nha hoàn nào đi mà không
thèm nhìn đường như vậy, thì ra là đồ ngốc tử nhà ngươi.” Tam Nhi châm chọc mở
miệng:“Thế nào, mang nhiều đồ ăn như vậy về cho heo ăn sao? A, không đúng, ta
quên mất, bây giờ ngươi không còn cho heo ăn nữa, ngươi là tâm phúc của tiểu
thư!”
Ta không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm nàng.
“Ngươi nghĩ là không nói lời nào ta liền mềm
lòng sao? Ta nói, ngươi đừng đắc ý, ngươi nghĩ ngươi là ai? Cho dù được tiểu
thư sủng ái thì cũng chỉ là một nha hoàn, chỉ là đồ ngốc!” ánh mắt Tam Nhi miệt
thị.
Ách, mấy lời nàng nói nghe làm sao c