cửa quán bán son, mà ta lại dừng ở lầu hai quán
trà đối diện quán son. Quán trà kia không phải là nơi lịch sự tao nhã gì, ra
vào đó đều là mấy người dân thường. Nhưng ta lại ngoài ý muốn trông thấy một
thân ảnh quen thuộc, trong lòng có chút than thở.
Quần áo màu xám tối, một cây trâm ngọc búi lấy nửa mái
tóc đen, khuôn mặt thon dài tuấn mỹ, khóe mắt tà câu hồ ly, con ngươi ôn hòa
lại ẩn ẩn lộ ra xa cách, môi mỏng khẽ mím......
Người nọ không phải Vũ Văn Duệ thì là ai?
Ta quên tính ngày, đã hai mươi mấy ngày chưa thấy qua
hắn, nói cách khác đã hai mươi mấy ngày ta chưa được ăn nho? Ừm, khó trách ta
thấy hắn lại có cảm giác nhớ nhung, thì ra là ta nhớ nho huynh .
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, lâu rồi không thấy, hắn vẫn như
xưa giả nhân giả nghĩa. Chính là thường tươi cười ôn thuận dối trá lại có vài
phần ảm đạm, vẻ mặt càng thêm trong trẻo nhưng vẻ lạnh lùng cũng tăng theo. Ta
cảm thấy có chút ngạc nhiên, quen biết hắn lâu như vậy, đây là lần thứ hai ta
nhìn thấy vẻ mặt này của hắn. Về phần lần đầu tiên......
Ta chuyển tầm mắt cười cười, lần đó, cũng thật là “Ấn
tượng khó quên.”
“A Lam.” Oánh Lộ đột nhiên túm túm lấy tay áo của ta,
giọng điệu nghi ngờ nói:“Ngươi xem người kia có phải Liễu Như Nhứ hay không?”
Ta theo tầm mắt của nàng nhìn lại, đập vào mắt đầu
tiên đó là Liễu Như Nhứ trong bộ quần áo màu vàng nhạt cùng quần lụa mỏng, vẻ
đẹp trên mặt tràn đầy lạnh lùng. Ta trả lời :“Tiểu thư, đúng vậy.”
“Như vậy......” Oánh Lộ vẫn chần chờ,“Bên phải nàng là
Tam Nhi?”
Ta đánh giá nàng, bệnh mờ mắt đột nhiên bộc phát sao?
“Tiểu thư, đúng vậy.”
Oánh Lộ buông tay ta ra, ngón tay mảnh khảnh mỗ mỗ cái
trán của mình, “Ta cũng biết đó là các nàng, nhưng mà...... Nam nhân bên trái
nàng là ai?”
Ta đánh giá nam tử kia vài lần, ước chừng xấp xỉ
khoảng hai mươi tuổi, vẻ ngoài thanh tú có chút hương vị thư sinh. Lúc này hắn
đang nhìn chằm chằm Liễu Như Nhứ, miệng mở ra đóng lại không biết đang nói cái
gì, vẻ mặt sung sướng cũng có không yên. Lại nhìn Liễu Như Nhứ, trên mặt không
tình nguyện lộ chút vẻ tươi cười dao động, chỉ ngẫu nhiên gật nhẹ phụ họa. Ta
trong lòng nhún nhún vai, nam nhân này là ai? Còn có thể là ai. Người cổ đại
các ngươi kêu đó là ngưỡng mộ giả, còn ở hiện đại chính là người theo đuổi.
Ta mở miệng nói:“Tiểu thư, người kia không phải thiếu
gia.”
Oánh Lộ rất không tao nhã nhìn ta một cách xem thường,“Ta
đương nhiên biết đó không phải ca ca”
Nàng đột nhiên dừng lại, ánh mắt thoáng chốc tỏa sáng,
hưng phấn nói:“Đúng a, người đó không phải ca ca, Liễu Như Nhứ dám ở trên đường
lớn cùng nam nhân khác thân mật như vậy, thật sự là, thật sự là rất không có
chừng mực !”
Kỳ thật, khoảng cách giữa hai người kia lúc này một
chiếc xe đạp cũng có thể chui qua.
Nhưng mà ta lại hùa theo ý chính trong lời của nàng
nói:“Đúng vậy, thực quá đáng, nàng đã là thê tử chưa cưới của thiếu gia.”
Oánh Lộ lập tức cãi lại,“Ai nói với ngươi nàng là thê
tử chưa cưới của ca ca?”
“A?” Ta sương mù nhìn nàng,“Không phải sao?”
“Đương nhiên không phải!” Oánh Lộ phủ định chém đinh
chặt sắt.
“A, không phải là thê tử chưa cưới của thiếu gia.” Ta
lặp lại một lần.
Cảm xúc phấn khởi của Oánh Lộ cuối cùng cũng giảm
xuống, nàng hưng trí từ từ nói:“Đúng vậy, nàng và ca ca không có quan hệ, cũng
chính là không có quan hệ với ta, ta mặc kệ nàng muốn làm gì thì làm.” Nàng lại
giữ chặt tay ta,“Đi thôi đi thôi, thực không có ý nghĩa, đi Bùi Ngọc các xem
chút đi.”
Ta gật gật đầu, vừa cùng nàng chuẩn bị xoay người lại
bị tình huống đột nhiên phát sinh đầu kia ngăn cản động tác.
Đầu kia Liễu Như Nhứ vốn đang đi rất tốt, nhưng một
nam tử quần áo rách nát từ trong đám người mạnh mẽ chui ra. Thừa lúc Liễu Như
Nhứ cùng thanh niên kia không chú ý phóng qua, lúc chạy đến bên cạnh Liễu Như
Nhứ liền hung hăng đụng phải bả vai nàng. Thân hình Liễu Như Nhứ vốn tinh tế,
bị lực va chạm mạnh, cả người liền ngã nhào ra bên ngoài. Thanh niên bên cạnh
nàng vốn đang muốn đỡ lấy thân thể của nàng, nhưng lúc sắp đỡ được động tác lại
có chút chần chờ khựng lại. Mà ngay tại lúc hắn chần chờ khựng lại lại có một
con ngựa chạy như điên xông lên, làm bụi đất bốn phía bay mù mịt. Lập tức đám
người bị xao động, không ai ngăn con ngựa điên kia lại, tùy ý để nó chạy trên
đường, mắt thấy nó sẽ đụng phải Liễu Như Nhứ đang ngã xuống......
Tất cả mọi người hoảng sợ nhìn một màn này, đương
nhiên, trong đó không bao gồm ta. Cho dù Liễu Như Nhứ luôn lạnh lùng kia tràn
đầy sợ hãi, khuôn mặt xinh đẹp có chút biến hình, ta cũng không sợ giây sau đó
tiểu mỹ nhân này sẽ hương tiêu ngọc vẫn. Đơn giản, vì ta nhìn thấy Vũ Văn Duệ
trên lầu đã đứng lên.
Lúc con ngựa cao lớn kia rướng thân mình chuẩn bị đạp
lên người tiểu mỹ nhân thì bị một vật gì đó đánh trúng cổ. Ngay sau đó, toàn bộ
thân hình của nó liền ngã qua một bên. Lập tức mọi người thấy thân thể nó ngã
rạp xuống kèm theo tiếng vang va chạm mặt đất nặng nề phát ra.
Đám người nhìn mọi chuyện, liền phát ra một trận âm thanh
trầm trồ ủng hộ. Nhưng âm thanh ủng hộ này lại ch