mặc cẩm bào màu xanh đem một cô gái yêu kiều động lòng
người nửa đặt lên núi giả, môi mỏng in lên môi hồng đỏ mọng dây dưa chà đạp,
hai tay cũng không yên, ở trước ngực cô gái nhẹ nhàng lại gấp gấp dao
động......
Ta bưng kín cái mũi của mình, trời ạ, thói đời lụi
bại, lòng người khác xưa a! Thiếu gia thế nhưng, thế nhưng, thế nhưng giữa ban
ngày ban mặt đem Khả Nhẫm tiểu mỹ nhân nhiệt tình như vậy, không thèm để ý đến
“Tiềm quy tắc”. Này thật sự là, thật sự là, thật sự là, mẹ nó mẹ nó mẹ nó quá!
quá!
Quá sung sướng rồi. [ mặt không chút thay đổi......'>
Ta nhìn không chớp mắt tình hình chiến đấu bên kia,
chỉ thấy thiếu gia thành thạo trêu chọc đốt lửa trên người Khả Nhẫm, một bên
khuôn mặt tuấn mỹ quay về phía ta ẩn ẩn lộ ra chút tà mị, mà sắc mặt mê người
của Khả Nhẫm như bị ánh nắng chiếu Gay gắt còn nửa híp lại đôi mắt ngấn nước,
tay nhỏ bé chống đẩy trong ngực thiếu gia, ngượng ngùng nói:“Thiếu gia, không
cần......”
Phản ứng của thiếu gia là một tay xé mở quần áo của
nàng, lộ ra bờ vai trắng như tuyết. Hắn vươn đầu lưỡi tà ác liếm liếm da thịt
của nàng, trầm thấp dụ hoặc hỏi:“Không cần? Thật sự không cần sao?”
Khả Nhẫm mềm giọng hờn dỗi:“Thiếu gia ~ không cần ~”
Ta kìm lòng không được run run, càng bịt kín cái mũi.
Hôm nay xem ra ta được mở mang kiến thức, thì ra con người biến thành dã thú
thật sự chỉ trong nháy mắt. Thì ra ý nghĩa thật sự của câu “Muốn còn xấu hổ”
chính là ngươi rõ ràng nói là “Không cần”, nhưng khắp người đều phát ra tín
hiệu “Ta muốn”......
“Ưm~ thiếu gia...... Nhẹ chút......”
“Thiếu gia, đừng cắn...... Đau......”
“A......”
Đối mặt với cảnh tượng nóng bỏng như thế, tâm tình của
ta có thể nói là rất rất là rối rắm. Lòng ta như có giọng nói chính nghĩa nói
với chính mình: Không xem cũng phí, huống chi là bức tranh tuấn nam mỹ nữ OOXX
đẹp đẽ như vậy, qua thôn này, chắc gì đã gặp quán này nữa a!
Nhưng lại có thanh âm của lý trí hò hét: Làm một người
thanh niên ưu tú đến từ thế kỉ hai mươi mốt xã hội cua đồng, ta yêu tổ quốc, xã
hội đã bồi dưỡng ta, mà đồng bào của ta giờ phút này có lẽ đang chìm sâu trong
cảnh “Một con cua đồng bò ngang qua đây...... bò bò ngang qua...... Hai con qua
đồng bò ngang qua đây...... bò bò ngang qua...... ba con cua đồng bò ngang qua
đây...... bò bò ngang qua......” 囧, ta
sâu sắc ý thức được rằng hơn mười triệu đồng bào ăn vụng cua H là hành vi rất
rất bất chính, ta thực xin lỗi đảng đã nuôi ta, yêu ta! Ta, ta, ta thực xin lỗi
tất cả quần chúng nhân dân!
...... Vỗ trán, ta quyết đoán xoay người đi ra ngoài,
bởi vì ta đau buồn ý thức được rằng chính mình đã bị vấn đề “Xem” hay là “Không
xem” làm cho rối loạn thần kinh rồi......
Đi ra núi giả ta thực u buồn, ta lưu luyến, ta lưu
luyến không nỡ, điều ta muốn biểu đạt chính là ta rất rất không nỡ......
Ta cảm thấy ta không thể cứ như vậy được, vì thế hít
vào một hơi, cứng nhắc an ủi chính mình:“Nhân cách của ta quả nhiên bóng loáng
giống như cái trán của ta......”
Nói xong, ngoài ý muốn lại thoải mái rất nhiều, ta vỗ
vỗ đôi chân vẫn muốn quay lại chỗ kia của mình, vui vẻ phát hiện chúng nó cũng
không muốn trở lại nữa. Ta hát a, xã hội cua đồng thật tốt, thật đẹp!
Nhưng vào lúc này, một cô gái mặc váy màu xanh hùng hổ
đi lại chỗ ta ,“Nha đầu ngu ngốc kia! Cuối cùng cũng tìm được ngươi, hừ hừ.”
“A?” Ta mê mang nhìn Lục Bình hung hãn,“Lục Bình tỷ tỷ
ta không có, thật sự không có.”
Lục Bình sửng sốt một chút,“A? Không có?”
“Ta thật sự không có!” Ta
còn rất khoa trương.
Đôi mi thanh tú của Lục Bình nhướng lên, giọng điệu
bình tĩnh nói:“Ngốc tử, ngươi nói ngươi không có cái gì?”
Ta ra vẻ lắp bắp, gian nan nói:“Lục….Lục Bình tỷ
tỷ…ta..ta thật sự không có nhìn thấy thiếu gia cùng…cùng Khả Nhẫm ở chỗ nào”
“Cái gì?” Lục Bình thốt lên hỏi:“Thiếu gia cùng Khả
Nhẫm?”
Ta “A” một tiếng, tỏ vẻ chính mình lỡ miệng ngoài ý
muốn. Trong lòng lại nhún nhún vai nghĩ: bé con, ta không tin ngươi còn nhớ tới
chuyện tìm ta để tính sổ.
Quả nhiên, Lục Bình đã bị ta làm cho u mê. Biểu tình
đang hóa đá của nàng cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài,“Ai~.”
Ta chớp mắt mấy cái,“A?”
Lục Bình lấy ánh mắt bi ai nhìn ta nói:“Thiếu gia thật
sự là...... Rất đáng thương .”
...... Ách, không phải là tai ta bị ù đó chứ, nàng nói
thiếu gia thực đáng thương? Lời này nếu truyền ra bên ngoài, ở ngã tư đường,
chắc chắn tất cả đàn ông độc thân đều muốn đứng dậy lật bàn!
Nói tới đây, Lục Bình đã hoàn toàn đắm chìm trong suy
nghĩ của chính mình, “Bọn nha hoàn này thật sự là không có thật lòng, có mấy
người thật tâm đối với thiếu gia cơ chứ? Đi một đám lại tới một đám, người
người đều bám lấy thiếu gia hi vọng có thể trèo cao, nhưng chủ tử của Mạnh gia
dễ làm như vậy làm sao? Thiếu gia từ nhỏ đã phải đối mặt với đám người lòng
muông dạ thú, hắn dễ dàng lắm sao? Nếu năm đó thiếu gia không bị lão gia đánh
một cái tát, có lẽ đến bây giờ thiếu gia vẫn còn chưa quên được......”
Ta im lặng nghe nàng lảm nhảm không quấy rầy, thình
lình lại nghe nàng nói:“Tiểu ngốc tử, nể tình ngươi là mộ