này là ai không?”
“Thuộc hạ không biết.”
“Ngu xuẩn, sáng mắt lên cho ta, đây chính là thừa
tướng phu nhân tương lai của các ngươi! Nàng là người khác sao?”
“Oánh Lộ.” Giọng nữ thanh thúy thực thiện ý, “Hai vị
đại ca, ta chỉ muốn vào tìm Tiểu Hắc một chút, lập tức liền đi ra, sẽ không ở
lâu đâu.”
“Này......”
Oánh Lộ lại nói: “Này cái gì mà này? Còn không mở
cửa?”
Thị vệ không thèm nhắc lại, tiếng mở cửa vang lên.
Ta ôm Tiểu Hắc đang cọ xát dưới chân ra khỏi phòng
liền nhìn thấy Oánh Lộ đang cùng một cô gái mặc đồ hồng đi đến. Cô gái áo hồng
kia tuy quần áo đẹp đẽ quý giá nhưng tướng mạo lại cực kỳ bình thường, cũng
đang từ trên xuống dưới đánh giá ta.
Nàng nghiêng mặt hỏi Oánh Lộ, “Nàng là......”
Oánh Lộ đến bên người ta thân mật nắm tay ta, cười tủm
tỉm nói: “Hoa tỷ tỷ vừa rồi cũng thấy được a, ca ca dấu nàng ở chỗ này, ai cũng
không cho gặp, tỷ tỷ nói xem, nàng là ai?”
Hoa Cẩm ánh mắt rùng mình, “Muội nói là......”
“Là thân thích phương xa của chúng ta mà thôi.” Thân
ảnh Mạnh Thiểu Giác xuất hiện trong tầm mắt, vừa đúng lúc ngắt lời Hoa Cẩm.
Khuôn mặt tuấn mỹ mang theo nhã nhặn cười yếu ớt, tóc đen dùng sợi dây xanh
ngọc cột lại, trên người cũng là trường bào đồng màu, quạt giấy trên tay nhàn
nhã lay động, một bộ phong lưu phóng khoáng.
“Thiểu Giác ca ca!” Hoa Cẩm lập tức tươi cười sáng
lạn, “Thì ra vị cô nương này là thân thích phương xa của Thiểu Giác ca ca!”
“Ừ.” Mạnh Thiểu Giác ôn nhu nhìn nàng cười nói: “Cẩm
nhi, sao lại chạy tới nơi này ?”
Hoa Cẩm chạy đến bên người hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn
ngẩng lên làm nũng nói: “Vừa rồi cùng Oánh Lộ đuổi theo Tiểu Hắc, chạy chạy một
hồi thì tới đây a.”
“Vậy sao.” Mạnh Thiểu Giác điểm điểm trán nàng, sủng
nịch nói: “Ta đã gọi người làm chút điểm tâm, nếu không đi thì chắc lạnh mất.”
“Chúng ta cùng đi đi!” Hoa Cẩm vui vẻ kéo ống tay áo
của hắn, không khí giữa hai người hòa hợp ngọt ngào, mới quen một thời gian
ngắn lại giống như đã quen từ lâu.
“Bà con xa!” Oánh Lộ quở trách kêu lên, bắt đầu đánh
vỡ không khí tốt đẹp. Tầm mắt nàng ý có điều chỉ nhìn qua nhìn lại giữa ta và
Mạnh Thiểu Giác, ý vị thâm trường nói: “Bây giờ là bà con xa, về sau sẽ không
như vậy. Hoa tỷ tỷ gả lại đây rồi không chừng sẽ cùng vị ‘Bà con xa’ này của ta
thân mật cực kỳ......”
Hoa Cẩm tươi cười cứng đờ, trong mắt chợt lóe qua tia
tức giận. Nhưng nàng rất nhanh liền khôi phục bình thường, nhìn ta nói: “Muội
muội là thân thích của Thiểu Giác ca ca thì cũng chính là thân thích của ta, về
sau sẽ sống chung với nhau thật tốt a.”
Ta thản nhiên gật đầu, “Ừ.”
Nàng hướng ta đi tới, “Muội muội có thể đem Tiểu Hắc
cho ta không? Ta cùng Thiểu Giác ca ca phải đi rồi.”
“Được.” Ta đem Tiểu Hắc trong lòng đưa cho nàng. Tiểu
Hắc giãy dụa không ngừng, bị ta âm thầm trừng mắt liền an phận. Hoa Cẩm nhận
lấy Tiểu Hắc rồi mỉm cười ngọt ngào, “Cám ơn muội muội.” Nói xong xoay người
muốn đi, lúc xoay người lại vô cùng kịch bản quẹo chân ngã sấp xuống.
“Cẩm nhi, nàng có sao không?” Mạnh Thiểu Giác vội vàng
đi đến bên người nàng, tuấn dung lo lắng.
“Thiểu Giác ca ca, ta không sao.” Hoa Cẩm thút tha
thút thít đáp, vẻ mặt nhu nhược uất ức.
“Ta mang nàng đi gặp đại phu, nàng đừng khóc.” Mạnh
Thiểu Giác một tay ôm nàng theo kiểu công chúa, rất có tư thế anh hùng cứu mỹ
nhân.
Bàn tay nhỏ của Hoa Cẩm túm lấy quần áo trước ngực
hắn, điềm đạm đáng yêu, “Thiểu Giác ca ca, đợi chút......” Nàng giương mắt nhìn
ta, hai tròng mắt rưng rưng, “Muội muội...... vì sao muội lại ngán chân ta?”
Mạnh Thiểu Giác nhíu mày rậm, ánh mắt như dao cắt qua
ta, “A Lam?”
Hoa Cẩm đem mặt vùi vào ngực hắn, “Thiểu Giác ca ca,
ta không biết vì sao A Lam muội muội muốn ngán chân ta, ta không biết......”
Con ngươi Mạnh Thiểu Giác sâu không thấy đáy, “A Lam,
là muội ngán chân Cẩm nhi?”
Nói thật, ta rất muốn cười, nhưng ta biết, tình huống
này ta không thể cười.
Ta khẽ nhíu mày, “Ta......”
“Ca ca!” Oánh Lộ không thể tưởng tượng nổi nói: “A Lam
làm sao có thể ngán chân nàng? Rõ ràng nàng tự mình ngã xuống !”
“Oánh Lộ......” Hoa Cẩm ló mặt ra, đôi mắt đã muốn
sưng đỏ, “Ta biết muội không thích ta......”
“Việc này thì có liên quan gì đến chuyện ta thích cô
hay không!” Oánh Lộ tức giận nói: “Vừa rồi rõ ràng cô tự mình xoay người trật
chân mới ngã xuống, liên quan gì đến A Lam!”
“Oánh Lộ...... Thật sự là A Lam muội muội ngán chân
ta.” Hoa Cẩm xoa xoa nước mắt, lại uất ức nhìn về phía Mạnh Thiểu Giác, “Thiểu
Giác ca ca, quên đi, chúng ta đi thôi.”
“Cẩm nhi ngoan, đừng khóc.” Mạnh Thiểu Giác ôn nhu an
ủi giai nhân trong lòng, lại lạnh giọng nhìn ta nói: “A Lam, xin lỗi.”
“Ca ca!” Oánh Lộ kêu to, vẻ mặt khó tin, “Là chính
nàng tự ngã!”
Mạnh Thiểu Giác không nhúc nhích, mắt phượng hẹp dài
bình tĩnh nhìn ta,“Xin lỗi.”
“Ca ca!” Oánh Lộ dậm mạnh chân,“Huynh đừng bị nàng
lừa!”
Nhưng ánh mắt Mạnh Thiểu Giác vẫn lạnh như vậy, lạnh
đến ngay cả ta cũng có chút rùng mình.
“Thực xin lỗi.” Ta nhẹ nhàng mở miệng, nhìn Hoa Cẩm
nói: “Vừa rồi là ta ngán chân cô, thực xin lỗi.”
Trong mắt
