Duệ.
Một Vũ Văn Duệ như vậy, ta còn lí do gì để đẩy hắn ra
xa?
Ta muốn tìm, chính là một người bất cứ lúc nào cũng
đều kiên định, làm cho ta an tâm.
Lông mi Vũ Văn Duệ nhẹ nhàng rung động, thong thả mở
to mắt, lộ ra con ngươi sương mù mọng nước. Giọng nói hắn có chút khàn khàn
chưa tỉnh ngủ, cúi đầu kêu lên: “A Lam.”
Ta ôm lấy cổ hắn nhe răng cười, “Biểu ca, dậy thôi.”
Lúc chúng ta trở lại khách sạn thì nhóm người Bạch
Kiếm Phi đã trả phòng, không chào hỏi cũng không lưu lại lời nói gì với chúng
ta, đi sạch sẽ lưu loát. Vũ Văn Duệ đối với chuyện này chỉ cười nhẹ, nhìn không
ra cái gì đáng tiếc hay tiếc nuối. Mà Phan Gay lại để lại mảnh giấy cho chúng
ta, nói là muốn vác xác về Vân Di, bảo chúng ta hưởng thụ cho tốt thời gian của
hai người. Trên mặt Vũ Văn Duệ vẫn nhìn không ra vui hay giận, chỉ ẩn ẩn chớp
động gian trá sáng bóng tỏ vẻ hắn đã bắt đầu tính kế trả thù Phan Gay. Cho nên,
ta chân thành vì Phan Gay bắt đầu cầu nguyện, không phải cầu nguyện hắn đừng bị
chỉnh cho tới chết, mà là cầu nguyện hắn đừng bị chỉnh quá mức bi thảm mà chết.
Phan công tử a, có Vũ Văn công tử chơi với ngươi, xem
ra ngày ngày sau này của ngươi sẽ không còn nhàm chán.
Phan Gay trở về Vân Di, như vậy chúng ta cũng không
còn lý do để tiếp tục ở lại thành Thiên Âm này nữa. Vì thế ngày hôm sau chúng
ta liền lên đường một lần nữa, hướng nơi cuối cùng mà đi. Ta cùng Vũ Văn Duệ
vẫn dùng phương thức ở chung trước kia, nhưng dường như bản chất và tính chất
đã có sự thay đổi -- Ta và hắn luôn như vậy, có chút gì đó sẽ không thay đổi,
có chút gì đó sẽ luôn biến hóa.
Năm ngày sau, chúng ta đến một cái thành xa xôi, lúc
đó ta đang ngủ đến ngọt ngào, mặc cho hắn lay thế nào cũng không chịu mở mắt.
Vũ Văn Duệ bất đắc dĩ, đành phải ôm ta xuống xe ngựa. Ta không tiếng động cười
cười, tiếp tục mộng đẹp ta chưa nếm xong hương vị ngọt ngào.
Khi tỉnh lại, Vũ Văn Duệ đang ngồi ở bàn bên cạnh đọc
sách, trên tay vân vê qua lại thưởng thức một quả nho căng mọng, ngón tay trắng
nõn kết hợp với vỏ nho màu tím hết sức đẹp mắt.
Ta xoa xoa ánh mắt, mờ mịt kêu lên: “Biểu ca.”
Tầm mắt Vũ Văn Duệ rời trang sách, cười như không cười
nhìn ta nói: “Tỉnh?”
Ta hàm hồ “Ừ” một tiếng, xuống giường đi đến chỗ bên
cạnh bàn ngồi xuống, thuần thục cầm lấy quả nho bóc vỏ.
Vũ Văn Duệ một tay chống trán nhìn ta, trong trẻo
nhưng lạnh lùng nói: “Trong mắt nàng chỉ nhìn thấy nho thôi sao?”
Ta đem nho mọng nước bỏ vào miệng, tùy ý để nước nho
ngọt ngào tràn ngập toàn bộ khoang miệng, rồi sau đó thỏa mãn nuốt vào. Ta ăn
xong mới nói: “Đương nhiên còn có biểu ca, nhưng biểu ca ngày nào cũng gặp, nho
đã lâu không gặp.” Nói xong lại là cầm nho bóc a bóc, nhìn vỏ nho mỏng manh
cùng thịt quả hoàn mỹ chia lìa, trong lòng tràn đầy cảm động.
Nho, ta nhớ ngươi chết mất, ôi uy!
Vũ Văn Duệ không âm không dương hừ một tiếng, “Nàng
đem ta so sánh với nho?”
Ta liếm liếm nước nho dính đầu ngón tay, lại bỏ quả
nho tiến miệng, “Nói cái gì đâu, biểu ca sao so được với nho?”
Con ngươi Vũ Văn Duệ phút chốc nhíu lại, nguy hiểm
nhìn ta.
Ta nuốt nuốt nước miếng, ách, câu nói vừa rồi hình như
có chút không thích hợp? Ta lập tức nịnh nọt tiếp lời, nói: “Biểu ca còn hơn cả
mỹ vị của nho~”
Lúc này hắn mới thu lại vẻ hờn giận vừa rồi, vươn tay
lau đi nước nho dính bên môi ta, thản nhiên nói: “Gió chiều nào theo chiều ấy
không sai.”
Ta giơ một tay lên thề, thành khẩn nói: “Biểu ca thật
sự còn hơn cả mỹ vị của nho.”
Trong con ngươi của Vũ Văn Duệ có ý cười, giống như
nước rung động một vòng một vòng tản ra, mang chút dụ dỗ nói: “Nàng xác định?”
Ta chém đinh chặt sắt, “Ta xác định.”
“Nàng xác định, nhưng ta không xác định......” Ngón
tay thon dài ái muội lau khóe miệng của ta, vươn một tay kéo ta đến ngồi trong
lòng hắn. Đôi mắt hắn mỉm cười, chậm rì rì nói: “Chúng ta đến xác định một phen
đi?”
Ta vừa bỏ quả nho vào miệng, còn chưa kịp ý thức được
ý đồ của hắn đã bị cánh môi ấm áp dán lên, miệng cũng chưa kịp cắn nho đã bị
một đầu lưỡi mềm mại khác cướp đi. Ta bực mình muốn cướp lại nho của mình quả,
nhưng mà người nọ thật sự là quá gian trá, thành thạo chơi đùa lại đông cuốn
tây vòng không cho ta ăn đến. Một phen dây dưa, ta đã thở hồng hộ nhưng hắn vẫn
nhàn nhã, lại có chút chưa thỏa mãn.
Ta quyết đoán vươn tay, một phen đẩy mặt hắn đang gần
sát ra, đau buồn tiếc nuối quả nho bị cướp kia.
Mắt hồ ly dài nhỏ của Vũ Văn Duệ tràn đầy ý cười, bỡn
cợt nhìn ta nói: “Sao không tiếp tục đoạt nữa?”
Ta căm giận liếc hắn một cái, nói: “Không trách bên ta
quá ngu dốt, chỉ trách quân địch quá xảo quyệt!”
“Ha ha ha ha.” Vũ Văn Duệ cười to, khuôn mặt tuấn mỹ
càng thêm chói mắt, “Nàng đang an ủi bản thân đó sao.”
“Hừ!” Ta không để ý tới hắn, một lần nữa cần nho lên,
vừa dùng ánh mắt cảnh cáo hắn, còn dám cùng cướp nho của ta, ta liền đem nho
đập bể mặt hắn.
“Tốt lắm tốt lắm,” Hắn sủng nịch sờ sờ đầu ta, giống
như sờ con chó nhỏ, “Đã lớn đến như vậy còn thích ăn nho.”
Ta tà tà liếc hắn một cái, mấy tuổi cùng với thích ăn
nho có xung