n răng nghiến lợi, tên Gay vô liêm sỉ này thế mà lại nắm chặt quai hàm của
ta bức ta hé miệng, sau đó công khai bắt đầu hít vào cùng vươn đầu lưỡi --
quấy?
Ta không nói gì, thì ra hắn đây là vừa cứu chính mình
vừa chiếm tiện nghi?
Vào thởi điểm này, người nào nhẫn người đó chính là
vương bát đản!
Ta hung hăng nện một quyền vào ngực hắn, thừa dịp hắn
đau đớn một cước đá văng hắn ra, ngoi lên mặt nước. Vừa hít được hương vị ngọt
ngào của không khí thì lại cảm giác trên lưng căng thẳng, lại bị người cố sống
cố chết lôi xuống. Xuống nước, tên hỗn đản này lại gắt gao kề sát, ta đương
nhiên lại đá lại ngoi lên, lại hít lấy không khí, lại bị hắn lôi xuống......
Như thế tuần hoàn, thẳng cho đến khi chúng ta được cứu
lên.
Ta bọc lấy khăn Bạch Vi đưa cho mà lạnh run, Bạch Vi ở
bên tai ta nhẹ nhàng thở ra, lòng còn sợ hãi nói: “May mắn cô biết bơi, nếu
không chuyện như vậy xảy ra, thì thật không biết làm sao bây giờ......”
Ta xoa xoa tóc ngẩng đầu, vừa định nói chuyện lại thấy
Phan Gay đối diện đang cúi đầu cầm khăn trắng lau tay. Vài sợi tóc đen bị nước
biển làm ướt nhẹp không an phận dính trên gương mặt trắng nõn của hắn, trắng
đen rõ ràng rất xinh đẹp. Dường như hắn nhận thấy tầm mắt của ta nên ngẩng đầu
nhìn ta, còn ngươi màu đen lóe tia ái muội cùng thần sắc trêu ghẹo, hắn nhướng
môi mỏng cười yếu ớt, ý có điều chỉ nói: “Đúng vậy, đều nhờ A Lam cô nương biết
bơi, nếu không ta cũng không biết nên sao bây giờ...... A Lam cô nương, mới vừa
rồi thật sự là khiến nàng ‘Mệt nhọc’.”
Bạch Vi nghe xong không phát hiện ra điều quái dị, chỉ
thay ta đem tóc đen ẩm ướt vén ra sau tai trêu ghẹo nói: “Vậy Phan công tử phải
cám ơn A Lam cho tốt.”
Đôi mắt đẹp của Phan Gay vừa chuyển, bình tĩnh nhìn ta
nhẹ giọng nói: “Đó là đương nhiên.”
Ta co giật khóe mắt, cười nhạt nhìn Bạch Vi nói: “Có
thể rót giúp ta chén nước không?”
Bạch Vi theo lời bưng chén nước tới cho ta, ta nhận
lấy sau đó cố ý hướng về chỗ Phan Gay đang đứng đó nhìn nhìn. Sau đó há mồm
thật to uống một ngụm nước lớn, trước mặt Phan Gay và Bạch Vi tự nhiên súc súc
rồi phun ra, lặp lại bốn năm lần mới dừng lại.
Chờ ta làm xong tất cả, Bạch Vi cùng Phan Gay đều nhìn
chằm chằm ta. Ta cầm khăn xoa xoa miệng, nói: “Có chút ghê tởm.”
Bạch Vi sáng tỏ, còn Phan Gay lại trong nháy mắt rút
đi tia ái muội bỡn cợt, thay vào đó là vẻ dở khóc dở cười.
Gió biển mang theo vị mặn đặc trưng từ chính diện thổi
tới, ta khống chế không được bắt đầu run run đánh cái hắt xì. Trong lòng nho
nhỏ thầm oán, ta là mệnh gì a, du hải cũng không được yên ổn, thật bi thống!
Du hải về đương nhiên phải ngâm nước nóng, ta cùng
Bạch Vi còn có Phan Gay trở về khách sạn -- đừng hỏi ta vì sao Phan Gay lại
cùng chúng ta về khách sạn. Theo như lời hắn nói thì khách sạn này có vẻ gần,
chính cách nghĩ thiên tài của hắn nói cho hắn biết.
Xét thấy vừa rồi ta hắt xì một cái kia, Bạch Vi phán
định ta có thể đã bị nước biển làm cảm lạnh, lập tức kêu phòng bếp chuẩn bị
chén canh gừng cho ta. Vì thế giờ phút này tâm trạng của ta chính là nhìn chén
canh gừng khóc không ra nước mắt. Ngươi nói xem, vì sao con người có thể làm ra
nhiều loại “thuốc đắng mà hay” như vậy, canh gừng canh gừng, ta nhìn thấy bụi
gừng liền bực bội.
Bạch Vi đem chén đưa tới cho ta,“ A Lam, nhanh uống nó
đi.”
Ta nhìn hơi nước nóng hầm hập bốc lên, xua tay nói:
“Để lên bàn cho nguội chút đã, rất nóng .”
Bạch Vi vừa đem chén đặt lên bàn thì chợt nghe có
người gõ cửa. Mở cửa vừa thấy, người gõ dĩ nhiên là Phan Gay. Phan Gay đã không
còn bộ dạng chật vật khi bị rơi xuống nước nữa, thay một thân cẩm bào màu đỏ
sạch sẽ nhìn Bạch Vi thản nhiên nói: “Bạch cô nương.”
“Phan công tử.” Bạch Vi ngại ngùng cười, “Phòng bếp
đưa canh gừng tới chỗ huynh chưa?”
“Có.” Phan Gay cười yếu ớt, làm cho khuôn mặt tuyệt mỹ
câu hồn đoạt phách, “Đa tạ Bạch cô nương .”
Trên mặt Bạch Vi khả nghi đỏ ửng, vội vàng đi ra
ngoài, vừa đi vừa nói: “Ta còn một số việc muốn làm, Phan công tử cứ tự nhiên.”
Phan Gay phong độ trả lời: “Được, gặp lại sau.”
......
Này, ta nói hai người các ngươi có phải nhầm địa điểm
rồi hay không, nơi này là phòng của ta chứ không phải đại sảnh khách sạn đâu a?
Bạch Vi đi rồi, trong phòng chỉ còn lại ta và Phan
Gay. Hắn thấy Bạch Vi đi rồi liền thay một bộ thái độ ngả ngớn ái muội, nhìn ta
nheo mắt nói:“A Lam.”
Ta ngoài cười nhưng trong không cười bĩu môi, “Có
chuyện gì sao?”
Hắn ra hình ra dạng hướng ta ôm quyền, “Tới gặp mặt ân
nhân cứu mạng của ta.”
Ta suy nghĩ nhìn hắn, “Ta là ân nhân cứu mạng của
ngươi?”
Hắn đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống,“Đương nhiên.”
Ta lại hỏi:“Vậy ngươi muốn báo ân với ta?”
Con ngươi đen lóe lên, mang chút khiêu khích nói: “Nếu
nàng yêu cầu.”
“Tốt lắm.” Ta vỗ vỗ tay, chỉ vào chén canh gừng trên
bàn nói: “Uống chén canh gừng kia đi.”
“Ách.” Hắn ngốc ra, có chút không phản ứng kịp, “Canh
gừng?”
Ta gật đầu, thoải mái nói:“Uống chén canh gừng kia,
xem như ngươi trả ơn ân nhân cứu mạng là ta đây.”
Tầm mắt Phan Gay chạm đến chén canh gừng đầy ắp th
