ta có thể đàn ra điệu nhạc? Ách, tuy rằng
điệu có chút lạc âm, nhưng cũng được xem là điệu.
Vũ Văn Duệ vỗ vỗ tay áo căn bản không tồn tại chút tro
bụi nào rồi đứng lên, “Ngày mai nàng đàn khúc này cho Giang Thành nghe.”
“Đàn cho Giang Thành nghe?” Ta nói: “Ta rất muốn a,
nhưng Giang phu tử căn bản không cho ta chạm vào đàn thật.”
“Hắn không cho nàng chạm nàng sẽ không chạm sao?” Vũ
Văn Duệ thản nhiên liếc ta một cái, con ngươi nhanh chóng hiện lên ý cười, “Từ
khi nào nàng trở thành một đệ tử ngoan ngoãn như vậy?”
“......” Ta trầm mặc một hồi, liếc hắn nói: “Biểu ca,
huynh bảo ta đàn đoạn nhạc này cho Giang phu tử nghe là có âm mưu gì?”
Vũ Văn Duệ nghiêng người tới gần, khuôn mặt tuấn mỹ
cách mặt ta chỉ có mấy li. Ánh mắt hắn cười như không cười, môi mỏng khẽ mở:
“Nàng muốn biết?”
Ta rất muốn đẩy mặt hắn ra, sau đó “Phi” một tiếng,
nói “Vô nghĩa!”, nhưng căn cứ vào sự thật tàn khốc, ta chỉ có thể ôn hòa gật
gật đầu nói: “Ừ.”
“Thật muốn biết?”
“Biểu ca, ta thật sự muốn biết.”
“À......” Hắn kề sát vào tai ta cúi đầu cười, hơi thở
ấm áp nhè nhẹ vờn quanh ái muội, giọng nói từ tính mang theo ác liệt: “Không
nói cho nàng biết.”
......
Vũ Văn Duệ, tốt nhất ngươi hãy cầu nguyện đừng bao giờ
rơi vào tay ta, bằng không, ta thật sự không ngại làm một hồi “Mẹ kế công chúa
bạch tuyết”......
Ngày hôm sau, ta thừa dịp Giang Thành không có trong
phòng liền vụng trộm lấy cây đàn gỗ ngô đồng của hắn, trúc trắc mang theo hưng
phấn đàn lên. Tuy nói, ban đầu cũng có chút chói tai, nhưng chậm rãi cũng xem
như là rơi vào cảnh đẹp, một lần nữa ta lại cảm thán cách “Giáo dục câm điếc”
của Giang Thành, có đôi khi những thứ càng vô thanh vô tức càng có thể thay đổi
chúng ta.
Khúc nhạc Vũ Văn Duệ dạy ta cực kỳ ngắn, đại khái
khoảng 3 phút là có thể đàn xong. Nhưng khi ta đàn được một nửa thì Giang Thành
đã vọt vào, trong mắt mang theo kinh ngạc cùng mừng như điên hỏi ta, “Trò đàn
khúc gì vậy?”
Câu đầu tiên Giang Thành nói không phải là chỉ trích
ta vì sao đánh đàn, mà là hỏi đây là khúc gì...... Ta dừng tay, trong trẻo cười
nói: “Đây là khúc nhạc đêm qua biểu ca ta dạy, phu tử, ta đàn thế nào?”
“Biểu ca trò ......” Biểu tình Giang Thành trong nháy
mắt trở nên rối rắm, sau đó lại trong mắt biến thành giãy dụa cùng thống khổ,
“Khúc này, rất tốt, rất tốt......”
Lòng ta đại khái đã hiểu, vì thế nhiệt tình nói:
“Giang phu tử, có vài âm ta đàn không tốt, phu tử có thể dạy ta không?”
Sắc mặt Giang Thành cứng ngắc nói: “Trần phu tử trong
thư viện tìm ta có một số việc, trò cứ tự luyện trước đi.”
“Vâng, phu tử.”
Giang Thành xoay người, trước khi đi còn lưu luyến
liếc ta một cái, sau đó bước chân trầm trọng gian nan rời đi.
Ta tay trái chống mặt cười sung sướng, tay phải gẩy
gẩy dây đàn để nó phát ra âm thanh vang dội. Xem ra, khúc này vẫn còn không ít.
Mấy ngày sau, khi trở về Vũ Văn Duệ đều mang ta đến
tầng hầm ngầm dạy ta đàn khúc kia. Mỗi lần chỉ dạy một đoạn ngắn, ngày hôm sau
ta lại đàn trước mặt Giang Thành. Sắc mặt Giang Thành càng ngày càng rối rắm,
khát vọng trong mắt càng ngày càng tăng, cuối cùng đúng là càng ngày càng không
có tinh thần .
Ngày đó ta còn chưa vào trong nhà thì đã nghe được
tiếng đàn trong phòng truyền ra, đây đúng là khúc nhạc mà Vũ Văn Duệ dạy ta.
Mỗi lần Vũ Văn Duệ đều dạy ta một đoạn ngắn trong đoạn ngắn. Lấy trình độ của
ta, ngay cả như vậy cũng thật sự quá khó khăn, cho nên chỉ có thể mỗi đoạn mỗi
đoạn lại tách ra mà đàn. Ngày đó Giang Thành đem từng đoạn ngắn này hợp lại,
dung hợp thành một khúc nhạc tuyệt vời êm tai trước nay chưa từng có.
Ta đứng ngoài cửa nghe đến nhập thần, thẳng cho đến
khi Giang Thành mở của mới lấy lại tinh thần. Ta lên tiếng: “Phu tử.”
Trong mắt Giang Thành tràn đầy một loại gọi là thỏa
mãn, nhưng lúc nhìn thấy ta lại nhanh chóng lui ra, khôi phục sự uể oải vốn
có,“Trò đã đến rồi.”
“Vâng.” Ta theo hắn vào cửa, “Vừa rồi phu tử đàn khúc
kia sao? Phu tử quả nhiên là phu tử, đàn hay hơn so với ta không biết mấy trăm
ngàn lần.”
“Không phải chuyện của trò.” Giang Thành thấp giọng
cảm thán, ngẩng đầu nói: “Hôm nay ta dạy cho trò khúc ‘Liễu thường’, trò nghe
cẩn thận.”
Ta rũ mắt dấu đi suy nghĩ trong lòng, đây là lần đầu
tiên Giang Thành dạy ta đàn toàn khúc, hắn làm như vậy để làm gì? Lúc ta đem
chuyện này nói cho Vũ Văn Duệ biết, hắn chỉ cười cực kỳ ý tứ hàm xúc, cực kỳ
sâu xa, trên mặt thanh nhã ẩn ẩn lộ ra một cỗ tính kế cùng gian trá, ta nhìn mà
tóc gáy dựng thẳng.
Ba ngày sau, ban đêm, cửa sau nhà Giang Thành có một
thân ảnh nhẹ nhàng tiêu sái bước ra, trên tay hắn là một bọc vải nhỏ đong đưa,
ủ rũ chuẩn bị rời đi.
“Giang phu tử, đã trễ thế này phu tử còn muốn đi đâu?”
Trong bóng đêm, giọng nói Vũ Văn Duệ có vẻ từ tính tao nhã khác lạ. Ta miễn
cưỡng đem thân mình tựa vào tường, chuẩn bị xem kịch vui miễn phí.
Giang Thành mạnh mẽ ngẩng đầu, nhìn ta cùng Vũ Văn Duệ
đứng trong góc mà kinh hãi, “Các ngươi … các ngươi làm sao có thể ở đây?”
Vũ Văn Duệ thản nhiên nói: “Đương nhiên là vì phu tử ở
đây, cho nên
