ng thích nên vui mừng ? Đúng
là không biết tự lượng sức!”
Ta cười, thì ra nàng cũng không hiểu được chân tướng
sự tình. Ta không phải bị hắn bắt đến vì trả thù, ta là bị bắt nhầm sau đó
thuận tiện trở thành thứ để trả thù! Ta nói: “Nếu nương nương khẳng định hoàng
thượng đối tốt với ta không phải thật, vậy hôm nay ngươi hành động như vậy là
vì cái gì?” Ta ra vẻ nghi hoặc nói: “Ăn no rững mỡ không có chuyện gì làm?”
Mật phi hung hăng phất tay áo, dung nhan thanh lệ sinh
ra vài phần dữ tợn, “Vân Di quốc ngũ công chúa? Hừ, ngươi có thể làm gì cho
chàng? Chẳng qua chỉ là một xú nha đầu giả ngu giả ngốc, ngươi nghĩ mình thật
sự được sủng ái sao! Chàng muốn không phải là cái đồ vô dụng nhà ngươi, ngươi
cũng không cái tư cách đứng cùng chàng! Chỉ có ta mới biết chàng muốn gì, cũng
chỉ có ta mới có thể cho chàng thứ chàng muốn!”
“Nương nương nói đúng.” Ta cười nói: “Ta thật không
biết thứ hắn muốn trong miệng ngươi là cái gì, ta chỉ biết bây giờ hắn muốn ta
đem nho đưa qua cho hắn.”
Tầm mắt Mật phi dừng lại trên khay nho ta đang cầm, sắc
mặt dữ tợn mới vừa rồi thế nhưng lại bình tĩnh, nàng có chút quỷ dị nhìn ta nhẹ
giọng nói: “Đây là Liên nói muốn ăn ?”
Ta gật đầu, “Đương nhiên.”
“Được, tốt lắm.” Nàng cười lên tiếng, “Được lắm An Kha
Lam.”
Ta cũng cười, “Cám ơn khích lệ. Nương nương, ta đi
trước một bước, người chậm rãi đi dạo.” Ta nói xong liền không hề nhìn nàng,
xoay người củng cố mục đích bản thân rời đi. Vừa đi vừa đối với chuyển biến
cuối cùng của nàng mà cảm thấy nghi hoặc. Rõ ràng là kích động như vậy sao lại
trở nên bình tĩnh?
Kỳ lạ, thực là kỳ lạ.
Này kỳ lạ của ta cuối cùng khi gặp Hạ Liên Thần cũng
được giải thích, chỉ vì nam tử tuấn lãng kia một tay lấy nho đặt trước mặt ta,
cũng không thèm ngẩng đầu lên nói: “Trẫm chưa bao giờ ăn thứ này.”
“Ách, ý của ngươi là......” Đây là cho ta ?
“Ném cũng tiếc, thưởng cho nàng.” Hắn không chút để ý
nói.
Ta nhìn mấy quả nho trong suốt ướt át kia mà không còn
gì để nói. Muốn cho ta thì cứ cho đi, còn tỏ vẻ. Ta ngồi ở cái bàn bên cạnh ném
quả nho vào miệng, không biết là do khí hậu không hợp hay sao mà nho này không
có vị ngọt như trước kia ta hay ăn. Ta liếm liếm môi, cuối cùng quyết định xin
lỗi “Ngự ban thưởng” hoa quả này, chọn đông chọn tây. Ta nhấp nhấp miệng, chống
má nhìn nam tử mặc hoàng bào đang vùi đầu vào chồng tấu chương kia nói: “Hạ
Liên Thần, vừa rồi ta đụng phải thanh mai trúc mã của ngươi.”
Ngữ điệu Hạ Liên Thần không thay đổi, “Hả?”
“Ta có chút tò mò, ngươi cùng nàng có hay không ân ái
như nàng nói?”
Cuối cùng hắn cũng buông xuống tấu chương, khuôn mặt
tuấn tú dưới ánh hoàng hôn chiếu rọi càng thêm anh tuấn, khóe môi hắn mỉm cười,
mắt vàng rạng rỡ tỏa sáng, “Nàng rất quan tâm?”
Ta phun hạt trong miệng ra, “Cứ cho là tiêu khiển đi.”
“Trẫm cùng Mật Nhi......” Hắn một tay chống cằm, “Nàng
không nói trẫm cũng quên mất, trẫm và nàng ta đã quen biết nhau được mười hai
năm rồi.”
Ta cắn cắn thịt nho, tiếp tục tiếp tục, ta thích nghe
mấy bí mật đó nhất, chuyện cũ linh tinh .
Giọng nói của hắn giống như tiếng đàn vi-ô-lông vừa
cao vừa trầm chậm rãi, “Trẫm khi còn bé nhìn không thấy gì, phụ hoàng thì chán
ghét trẫm đến cực điểm, cho nên không có huynh đệ hoặc muội muội nào nguyện ý
chơi với trẫm. Khi đó trẫm chỉ có thể tránh ở góc, nghe thanh âm những người
khác chơi đùa vui vẻ ầm ĩ. Cũng đã thử tiến lên cùng bọn họ chơi đùa, nhưng kết
quả đều là trẫm một người bị ném đi, những người khác không biết đã đi nơi nào.
Thẳng cho đến khi trẫm sáu tuổi năm ấy đón được một bé gái từ trên cây không
cẩn thận rơi xuống, sau mới có bạn chơi cùng.”
Hắn có chút đắm chìm nhớ lại, “Trẫm khi đó mới cảm
nhận được cùng người chơi đùa là vui vẻ cỡ nào. Nàng không ghét bỏ trẫm là
người mù, không khinh thường trẫm bị người lạnh nhạt, cũng không cố ý đem trẫm
tới chỗ xa lạ rồi bỏ trẫm đi...... Trẫm… khi đó trẫm nghĩ mình sẽ cùng Mật Nhi
như thế mãi, cho đến vĩnh viễn.”
“Nhưng lúc mười một tuổi thì Mật Nhi bị chỉ hôn cho
hoàng đệ, lúc đầu trẫm nghĩ, Mật Nhi muốn chơi với trẫm, nhưng sau này mới biết
được sự thật. Mật Nhi muốn chỉ hôn, mà nam nhân kia không phải trẫm, mà là
hoàng đệ.” Hắn nở nụ cười cười một tiếng, bất đắc dĩ mà phẫn nộ, “Trẫm hỏi Mật
Nhi vì sao muốn gả cho hoàng đệ, trẫm thậm chí còn vọt tới trước mặt phụ hoàng
nói trẫm muốn kết hôn với Mật Nhi. Nhưng phụ hoàng làm như không nghe thấy rời
khỏi, mặc kệ trẫm dập đầu đổ máu mấy chục cái.”
“Trẫm không thể giữ Mật Nhi chỉ vì trẫm quá yếu ớt,
trẫm chỉ là một đứa nhỏ.” Hắn đột nhiên tản ra một loại hơi thở nguy hiểm, đàng
hoàng mà bá đạo, “Trẫm thề sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về trẫm, đương
nhiên, bao gồm cả Mật Nhi.”
“Ừ, chúc mừng ngươi, ngươi thành công .” Ta mơ hồ
không rõ ăn nho nói.
Hạ Liên Thần đột nhiên buồn bã cười, “Chẳng qua là có
được rồi mới phát hiện ra, có lẽ trẫm không còn để ý nàng ta như vậy nữa, cũng
có khi người trẫm để ý không phải nàng ta hiện tại.”
Ta đương nhiên không ngu đến mức đi hỏi hắn: nếu không
cần vậy sao n