Old school Easter eggs.
Nấc Thang Hạnh Phúc

Nấc Thang Hạnh Phúc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325550

Bình chọn: 7.00/10/555 lượt.

ới

Khổng Tình Nhiên, cô không thể nào thông cảm nổi. Sau khi nghe những câu chuyện

về Trì Vĩnh từ miệng cô ta, cô không hề nghĩ ngợi gì nhiều. Con người chỉ trong

nỗi sợ hãi với những thất bại không thể tránh khỏi thì mới được siêu thoát và

hồi sinh, có lẽ Tiểu Liên đã như vậy, thế nên cô không hận Khổng Tình Nhiên

lắm, chỉ hy vọng cô với cô ta như cực Nam và cực Bắc, không ai liên can tới ai.

Tiểu Liên đã sớm quên những giọt nước mắt tối hôm qua,

bởi vì nước mắt không biết vì sao, chỉ khiến con người trở nên hồ đồ chứ không

khiến người ta đồng cảm.

Sau khi quyết định danh sách những người trúng tuyển,

cô gọi Lai Bình và một người bạn thời phổ thông mà cô mời đến, trước vốn làm

việc ở công ty tài chính, để chuẩn bị triệu tập cuộc họp đầu tiên của Phòng Kế

hoạch và Tư vấn.

Công ty Liên Pháp cuối cùng cũng đã tìm được khách

hàng đầu tiên hợp tác với công ty Thịnh Bình lên sàn chứng khoán ở nước ngoài,

đó là công ty mà cô thực tập hồi học đại học. Công ty này vốn là một công ty

hợp doanh giữa đại lục và Đài Loan, tiền thân của phía bên đại lục là một nhà

xưởng quốc doanh, từng rất nổi tiếng thời những năm 50, 60, Tiểu Liên cũng vì

vậy mà cảm nhận được mùi vị rất riêng ở công ty này. Bên Đài Loan là một doanh

nghiệp khá nổi tiếng ở Đài Loan, nhưng không lâu trước đây, sau khi kiếm được

một món tiền lớn thì phía Đài Loan rút vốn. Tiểu Luân muốn nhân cơ hội giai đoạn

chuẩn bị lên sàn nước ngoài để đưa sản phẩm của công ty ở đại lục trở nên nổi

tiếng, làm như thế nào cho tốt là một vấn đề mấu chốt. Cơ hội lần này do Tiểu

Liên tự tìm được, dựa vào kinh nghiệm của mình và các mối quan hệ tốt với các

lãnh đạo cấp trên, đã giành được cơ hội hiếm có này với một cái giá thấp. Cô

nói, không có thị trường yếu, chỉ có những bộ não yếu. Cô thích sự sáng tạo,

thích câu nói của phóng viên người Mỹ, Robert Walter: Bất cứ người nào cũng

nhìn thấy thời trang trong cửa hàng, thấy lịch sử trong bảo tàng, nhưng người

có khả năng sáng tạo lại có thể nhìn thấy lịch sử trong tiệm vàng, thời trang ở

sân bay.

Lúc bận rộn, cô thường nghĩ tới Dick đang sống ở rất

xa cô. Anh thường gọi điện thoại cho cô, hỏi cô có tới tưới hoa cho anh không.

Cô không trả lời, chẳng nói gì với anh đã cúp máy rồi. Giọng nói của cô vô cùng

bình thản, nhưng trái tim thì ngược lại.

Vào những lúc mệt cùng cực, cô thường bớt chút thời

gian để đọc kinh Phật. Phật giáo của Trung Quốc là sản phẩm kết hợp giữa tâm

pháp của Thích Ca Mâu Ni – Đàn tông và tinh thần nhân văn của Trung Quốc.



người từng hỏi Đạt Ma đại sư tới Trung Quốc vì cái gì, ông trả lời, để tìm kiếm

một người không bị lừa gạt. Hàm nghĩa của câu nói này rất sâu sắc, ai có thể

không bị người khác lừa gạt? Huống hồ, có lúc chúng ta tiến về phía trước trong

quá trình tự lừa gạt chính mình. Tiểu Liên cảm thấy có lúc mình giống như chàng

thiếu niên ở Lạc Dương tên Cơ Quang, tới Thiếu Lâm Tự để gặp Đạt Ma đại sư,

muốn được trở thành chân truyền, thế là đứng chờ thâu đêm, tuyết ngập tới đầu

gối. Nhưng thứ chàng ta có được chỉ là một câu nói rất đơn giản của Đạt Ma: Chư

Phật tâm pháp, không thể giành được từ người khác!

Quan

sát nội tâm của mình, tìm hiểu hoạt động tâm lý của mình mới có thể nhìn rõ

trái tim mình trong hiện tại và tương lai. Mạnh Tử viết: Tâm

chỉ quan tắc tư
. Không có tư tưởng thì chẳng khác nào một gã ngốc.

Đối với quá khứ, Tiểu Liên cảm thấy nó giống như một

khoảng trống dài, như những đám mây phiêu diêu nơi chân trời .

Nhớ lại quá khứ, cô thấy thật buồn cười. Trì Vĩnh ban

đầu nói mình giống như một đạo sĩ, nhưng hành vi của anh ta thì hoàn toàn ngược

lại. Đạo sĩ? Họ coi phú quý là phù du, hơn nữa có phẩm cách đạo đức cao thượng,

các vị thánh cũng phải ngưỡng mộ họ. Còn Trì Vĩnh thì sao? Anh ta dùng các kiệt

tác của những học giả cổ đại và các đạo sĩ để lòe bịp mọi người, tới cuối cùng

những thứ giành được rồi cũng theo mây gió tan đi.

Đạo Kito mà Dick tôn thờ cũng có những nét tương đồng

với Phật giáo. Nếu nói rằng bước vào thiên đường để sống một cuộc đời hạnh phúc

là việc vô cùng xa vời ở kiếp sống, vậy thì vào lúc này, ở nơi này, mỗi người

đều đang hưởng thụ sự tôn nghiêm vì được làm người. Người nghèo cũng giống như

người giàu, hát những bài ca ngợi trong giáo đường, được coi là bình đẳng như

nhau. Mặc dù sau khi bước ra khỏi giáo đường, những đứa con của Thượng đế này

vẫn phải đóng những vai khác nhau trong cuộc đời mình.

Cuối tháng Chín, Dick về Thượng Hải. Khi anh xuất hiện

trong văn phòng của cô, cô đang bàn chuyện với người của công ty quảng cáo.

Trông anh có vẻ rất vui, sau đó hỏi Tiểu Liên về chùm

chìa khóa.

- Chìa khóa? – Cô khựng lại, sau đó bình tĩnh nói. -

Bạn gái của anh cầm đi rồi, ngày thứ hai sau khi anh đi. Đã hơn một tháng nay

em không nhìn thấy chùm chìa khóa đó rồi.

- Ai? Em nói ai?

- Một diễn viên múa có dáng người dong dỏng cao, rất

thời thượng, xinh lắm.

- Ok, lát nữa anh sẽ tới tìm em.

Nói xong, anh bỏ đi như một cơn gió, mang theo một đám

mây đen. Anh tới Thượng Hải tìm cô trướ