phê, anh có thể uống rồi. Em đi đây, mai em sẽ gọi điện thoại cho anh.
Nói rồi, cô xách túi ra về.
Dick nói:
- Chờ một chút, anh còn một mòn quà mang từ Mỹ về tặng
cho em.
Nói xong, anh lôi một cái túi giấy trong va li của
mình ra, trong đó là hai cái hộp rất tinh xảo, đều là mỹ phẩm.
- Cảm ơn.
Cô vừa đưa tay ra nhận cái túi. Dick đã ôm chầm lấy cô
rồi hôn cô. Cô không dám hôn lại anh, cái túi giấy vẫn bị cô cầm cứng trong
tay.
Cuối cùng cô vẫn ra về.
Mùa thu luôn khiến người ta say mê, sắc thu càng khiến
lòng người rung động.
Mấy ngày sau đó, Tiểu Liên dường như cố ý tránh mặt
Dick.
Hôm đó, cô kết thúc bữa cơm với một khách hàng, một
mình quay về nhà. Trước cửa nhà, cô thấy chiếc xe của anh đỗ ở đó. Cô ngồi vào
xe, anh nói:
- Đi hóng gió với anh nhé!
Chiếc xe lao vút trên đường cao tốc, ánh đèn hai bên
như dòng ngân hà dang rộng vòng tay khiến họ chỉ biết lặng im cảm nhận làn sóng
ánh sáng kỳ diệu này. Để phá vỡ không khí ngượng ngùng, cô kể rất nhiều chuyện
buồn cười trong bữa cơm vừa nãy, nhưng dường như anh không chú tâm lắng nghe.
Anh lái xe rất thuần thục, cứ như thế mọi tâm trạng dồn tích lâu ngày đều đã
chuyển lên đôi bàn tay đang nắm chặt vô lăng của anh.
Anh lái xe về hướng Hồng Kiều, sau đó dừng lại bên một
con đường nhỏ sát rừng cây. Cô cùng anh xuống xe, họ ngồi bên vệ đường. Sau khi
ngồi xuống, Dick nói:
- Hai tuần này anh luôn nghĩ về chuyện của chúng ta,
anh muốn gặp em, nhưng vì sao em lại sợ anh?
Cô không nói gì, chồng cằm ngắm sao. Những vì sao trên
bầu trời vùng ngoại ô nhiều hơn trên bầu trời thành phố rất nhiều, nhưng đối
với cô thì vẫn ít, nó khiến cô nhớ lại những vì sao chợt sáng chợt tắt ở đảo
Tần Hoàng, đôi mắt cô mở lớn, cho dù như thế, cô cũng không thể tìm thấy nhiều
sao hơn.
Cô nói:
- Không phải em sợ anh, em cần bình tĩnh lại. Điều mà
em lo lắng là anh đối với em cũng giống như đối với những người đàn bà khác,
làm loại đàn bà như thế, bên ngoài thì có vẻ rất ngọt, nhưng thực ra lại rất
đắng. Trong thế giới của hai người, thực ra đàn bà có rất ít quyền chủ động.
Bất cứ chuyện đã chắc chắn nào cũng có thể thay đổi, bởi vậy em chỉ biết dựa
vào đôi tay của chính mình để tạo dựng sự nghiệp. Hồi nhỏ, em nghĩ hai mươi lăm
tuổi em sẽ kết hôn, giờ trải qua hai mươi lăm tuổi rồi, mới biết rằng hồi nhỏ
mình đã nghĩ sai.
- Anh không phản đối sự nghiệp của em, anh ngược lại
còn thấy tự hào về em.
- Em vẫn luôn hy vọng có một người giỏi giang như anh
yêu em. Mặc dù em vùi đầu vào sự nghiệp, nhưng em cũng muốn có cơ hội để yêu
thương bản thân mình! Nhưng cơ hội lấy đâu ra? Bây giờ sao? Em không tin, Dick,
em không tin!
Cô nhìn anh đầy ý nghĩa, cơn gió buổi tối như khẽ than
thở, giống như tiếng lòng cô lúc này. Anh nhìn sự kỳ lạ trong đáy mắt cô, đôi
mắt tràn đầy ý thu, sâu thẳm và khó quên. Anh nhẹ nâng tay cô lên, các ngón tay
của cô cho dù là xuân hạ thu đông, lúc nào cũng lạnh buốt, nhưng tay anh thì ấm
áp, cô vừa chạm vào đã cảm giác như bị điện giật. Anh dùng đôi tay của mình để
nhấc tay cô lên, như đang nâng niu một vật gì quý giá nhất cõi đời này.
- Tiểu Liên, em muốn nói gì, anh luôn là khán giả
trung thành nhất. Lần đầu tiên gặp em, anh đã cảm thấy em có một vẻ đẹp khiến
người ta rung động, đó không phải vẻ đẹp của son phấn, nó cần người ta phải
lắng nghe mới nhận ra được. Em khác Đại Vân, em nho nhã, cao quý, khiêm tốn. Em
có điều kiện để đa tình, nhưng em không làm như thế. Em tin tưởng vào đôi tay
của em, nhưng tại sao lại không dám tin tưởng anh?
- Tin anh điều gì?
- Tin rằng anh yêu em, anh từng có những chuyện không
hay, nhưng tình yêu vượt qua tất cả. Hơn nữa, nếu anh không yêu em, sao anh lại
nói hết quá khứ của mình cho em nghe?
Bàn tay cô bị anh nắm chặt hơn, cô bật khóc.
- Nếu không có những quan niệm kinh doanh mà anh cho
em, làm sao em có ngày hôm nay? Nhưng em vẫn sợ. Tình yêu giống như những cửa
ải khó khăn nối tiếp nhau, đau khổ nhiều hơn niềm vui.
- Nhưng em không thể vì vậy mà cự tuyệt nó, cự tuyệt
những người đến sau.
Nói xong, anh ôm cô vào lòng, sự xao động mãnh liệt
khiến cô không biết phải làm thế nào. Cô ôm chặt lấy cổ anh, khiến anh cảm thấy
cô giống như một món đồ sứ dễ vỡ. Cô dựa vào lòng anh, đó là hơi thở của Dick,
thật quyến rũ, nhưng lại xa lạ, lại khiến cô say mê. Cô cảm thấy có một cơn
sóng nóng bỏng trong tim mình, tình yêu của người đàn bà cảm thấy dịu dàng và
hạnh phúc vô bờ. Anh hôn cô, cô cũng vội vã hôn anh, trái tim cô như được tái
sinh. Vừa hôn cô vừa khẽ mở mắt ra, nhìn thấy bầu trời đỏ rực, và cả đôi mắt
nắm chặt của anh.
Anh nói:
- Người sáng lập ra Tân giáo, Luther vốn tưởng mình là
một người theo chủ nghĩa độc thân, cho tới khi ông gặp một nữ ni, mới phát hiện
ra rằng mình còn biết yêu người khác. Tình yêu là tình cảm tự nhiên của con
người, không ai có thể biết được mình có cần tình yêu hay không.
Sau đó họ đứng lên, đi vào rừng cây. Anh nói:
- Rừng cây này khiến anh nhớ tới rừng thông liễu ở Mỹ.
Tháng trước, anh còn tới California, nhìn thấy cây th