t tình giúp chúng ta thân thiết với nhau hơn,
hơi thở mạnh lại khiến chúng ta phải chia ly.
Bình thường anh ít nói ít cười, khi đứng trước biển,
cuối cùng anh cũng cười, trong lòng cô không che giấu được niềm vui, nhìn Trì
Vĩnh đang say sưa ngắm cảnh đẹp trước mắt vẫn thi thoảng giúp cô chụp ảnh, bất
giác cô muốn đưa tay ra lau những giọt mồ hôi trên má anh, nhưng cô lại không
dám, chỉ dám đưa cho anh một cái khăn tay.
Anh nói:
- Thanh Đào trước kia bị người Đức xâm chiếm, rồi lại
bị Nhật Bản chiếm được, sau còn mấy lần bị cắt ra chia cho các nước khác, nhưng
bản chất của nó vẫn không hề thay đổi, giờ đã qua một khoảng thời gian dài,
diện mạo thành phố vẫn vậy, vẫn là một Thanh Đào tinh khiết với trời xanh, biển
xanh, bởi vì cái thế biển tựa lưng vào núi cho dù ngàn đời cũng không ai có thể
thay đổi được.
Trong bữa cơm trước khi rời khỏi Thanh Đào, cô thấy
người Thanh Đào nhiệt tình mời rượu Trì Vĩnh, anh ghé tai cô nói:
- Trên thế giời này, giữa người với người đều lợi dụng
lẫn nhau, trừ anh với em.
Trì Vĩnh không giỏi uống rượu, đổ gục vào lòng Tiểu
Liên ngay trước mặt mọi người, nhưng cô không hoảng sợ, cô thấy đôi mắt anh ươn
ướt, cô không biết ai làm cho ai cảm động. Họ cùng nhau về Thượng Hải, trước
khi đi, khi cô chủ động nói: “Em có thể làm gì giúp anh không”, cô đã hiểu rằng
chuyến đi Thanh Đào này có ý nghĩa như thế nào đối với cô. Anh nói, nếu anh có
thể có được cái chai chứa đầy ký ức mà nhân vật nữ chính anh không biết tên
trong Mộng Hồ Điệpvẫn hy
vọng có, chắc chắn anh sẽ đựng mọi ký ức về đêm đó vào trong cái chai, đóng kín
cận thận và không bao giờ mở ra.
Trước khi tới Thanh Đào, cô tưởng anh giống như một
chú hạc đang tìm kiếm tự do mà người khác tìm không thấy. Giờ đây, hàng ngày họ
được ở bên nhau, chỉ trong một tuần ngắn ngủi, anh đã nói với mọi người rằng cô
là “em dâu” của mọi người. Anh sắp xếp cho cô ở trong một căn nhà gần biển,
thường tới nửa đêm anh mới rời đi. Ban công rất đẹp, phong cảnh bên ngoài cũng
rất đẹp. Khi tựa vào lan can, cô thấy hơi tiếc, bởi vì cái ban công xinh đẹp
này không thuộc về cô, thành phố này chỉ là một nơi cho cô dừng chân trong chốc
lát. Ai biết được ngày mai cô sẽ ở đâu?
Ngày cuối cùng anh uống say, các đồng nghiệp của công
ty chứng khoán dìu anh về phòng, sau khi họ ra về, cô ở lại chăm sóc anh. Trên
ti vi đang chiếu một bộ phim do Tiêu Tường đóng, nhưng cô xem không vào.
Nửa đêm anh tỉnh lại, thấy cô đang thấp thỏm mở lớn
mắt, mỉm cười ngồi cạnh anh. Anh ngồi dậy nói:
- Em mệt không? Nếu không mệt thì mình ra ngoài ngắm
biển.
Thế là họ ra khỏi khách sạn, lái xe tới bên bờ biển
đang vùi mình trong đêm tối.
Anh nói:
- Có một người nói với anh, nếu nhắc đi nhắc lại điều
ước của mình mười tám lần trước biển, điều ước sẽ thành hiện thực, em thử đi.
Khi đó, cô không dám ước vì sợ ước nguyện của mình quá
xa xỉ nên chỉ biết đứng yên. Họ đứng trước mặt biển rộng lớn tối tăm trong đêm,
nhìn những con sóng thấp thoáng vỗ bờ, tay nắm tay nhau, trái tim Tiểu Liên
không thể nào thản nhiên được nữa:
- Tôi muốn làm biển, bờ biển bình yên, không phải ai
cũng hiểu được. Trái tim gõ cửa, một hòn đá nhỏ cũng khiến tôi nổi sóng.
Họ vừa hát vừa nhìn bầu trời đang sáng dần, hiểu rằng
cảm giác của mình lúc này không chỉ đơn thuần là say mê mặt biển rộng lớn.
Mùa thu năm 1998
Tương phùng kiếp trước, gặp nhau kiếp này
đủ để nước mắt dâng tràn và để lại những vết thương không mờ.
Sau khi về tới Thượng Hải, họ thường xuyên chat với
nhau, cô nói anh cô độc, anh đáp cô độc mới có thể tĩnh tâm.
Anh nói anh tốt nghiệp năm 1992, bởi vì hộ khẩu ngoại
tỉnh nên không thể ở lại Thượng Hải. Anh không chập nhận thua cuộc trước số
phận, giảng viên đại học nói với anh, nếu lúc đầu Shakepeare và Napoleon chấp
nhận an phận thì một người sẽ chỉ trở thành con trai của một nhà buôn lông cừu,
người còn lại sẽ là một nông dân. Anh nghĩ đi nghĩ lại, quyết định đến Thâm
Quyến đánh cược tuổi xuân của mình, khi đó ngành bất động sản và nhà ở đang là
một ngành rất “hot”, nhưng anh lại chấp nhận đầu tư vào ngành chứng khoán vừa
mới mẻ vừa nguy hiểm. Khi mới bước chân vào cánh cửa này đúng vào mùa hè năm cổ
phiếu được giao dịch điên cuồng của Thâm Quyến, Trì Vĩnh cũng ý thức được sức
hút khổng lồ của những thứ mới mẻ. Thời kì đó ở Thâm Quyến, có khi cả tuần liền
anh bận tới mức không có thời gian ngủ, thường xuyên phải ra vào đồn công an,
từng bị truy sát, cũng bị coi thường, rồi cũng đường hoàng ra vào những nơi ăn
chơi giải trí cao cấp nhất của Thâm Quyến. Trì Vĩnh và bạn anh đã trải qua một
thời kì buôn bán hàng hóa ngắn ngủi nhưng vất vả. Làm tốt thì cảm thấy như là
một sự kết hợp hoàn mĩ giữa con người với thiên nhiên, làm không tốt thì phải
ngủ đầu đường xó chợ. Giao dịch hàng hóa là một kiểu mua bán cần có sự đầu cơ
và khéo léo, nhưng trong xã hội thương nghiệp, đầu cơ không phải là tội lỗi.
Cũng may trong quá trình giao dịch, anh đã bảo vệ được bản thân và cũng bồi
dưỡng được tâm lí chịu đựng mạo hiểm, hai t