ọ yêu nhau, cô đã không thể nào quên được cái cảm giác đó, nó giống như một sự
thôi miên – mặc dù không hoàn toàn chữa khỏi căn bệnh tâm lý nhưng lại có thể
gỡ bỏ được cái khóa trong lòng cô. Nhưng cho dù tiếc nuối thế nào rồi cũng phải
tỉnh lại, cũng phải quay về với hiện thực. Ngoài ra, cô thích làm bánh cho anh ăn,
đổ nước nóng cho anh tắm, nhìn anh chăm chú lên mạng và cô thì pha trà, châm
thuốc cho anh, sau đó dùng bàn tay trắng ngần nhẹ nhàng vuốt dọc sống lưng anh,
để anh hiểu được tình ý của cô không hoàn toàn là vì vật chất mà vì cô thật
lòng hy vọng có thể thấu hiểu anh. Không có sự tranh giành, không cần chịu
trách nhiệm, chỉ sống với hôm nay. Nhưng tay của anh lại thường chỉ tiếp xúc
với tiền, với bàn phím, danh thiếp, thuốc lá, và cả da thịt phụ nữ.
Bên ngoài, cô vẫn là cô, thích đeo đồ trang sức bằng
bạc, thích ăn đồ Nhật nhẹ nhàng, thích mặc quần áo tối màu, đánh mắt màu xanh
lam.
Hôm nay cổ phiếu 0899 lại tăng kịch trần, nhưng Tiểu
Liên không tài nào vui lên nổi. Cô dường như đang tiến gần một cái thác, gần
tới vẻ đẹp nhưng lại nguy hiểm, mặc dù rất muốn được nhìn thấy cảnh đẹp, nhưng
lại sợ phải đối diện với sự nguy hiểm. Trì Vĩnh liên tục gọi điện thoại bảo cô
gửi sáu trăm nghìn vào tài khoản của anh, trong điện thoại, anh tỏ rất hung dữ
và còn nói với bố cô:
- Giờ bác chỉ có hai đường, một là bán 0899 đi, hai là
chuyển tiền qua đây.
- Tài khoản của tôi không cần cậu phải chỉ đạo, chúng
tôi thích làm thế nào thì làm, cậu không có tư cách chỉ tay năm ngón trong điện
thoại! – Bố cô giận dữ quát lên.
Trưa hôm đó, bố cô gọi điện thoại tới, nói là ông đã
bán 0899 với giá 10,5 tệ rồi.
Tiền lời được tổng cộng bao nhiêu, Tiểu Liên cũng
chẳng còn tâm tư mà tính toán, cô cũng biết sau này 0899 sẽ còn tiếp tục lên
cao, nhưng người thực sự thắng tới cuối cùng được mấy người? Cô tính hộ Trì
Vĩnh, trước 0899, hai mươi phần trăm tiền lời do anh chơi là bảy nghìn tệ, 0899
không phải là do anh chơi nhưng là anh giới thiệu, bởi vậy coi mười phần trăm
tiền lời là để cảm ơn anh, như thế tổng cộng là mười bảy nghìn nhân dân tệ.
Buổi tối, cô gọi điện thoại cho anh, muốn tính toán rõ
ràng hết với anh. Cô chưa nói rõ mục đích của mình thì anh đã bảo cô tới một
quán trà ở Phố Đông chờ anh.
Trong quán trà chật cứng người là những thanh niên nam
nữ ăn mặc thời trang. Lúc cô tới đã có ba người ngồi đó, Trì Vĩnh, Khổng Tình
Nhiên và trợ lý của La Huy Thành, Biện Đông. Trì Vĩnh và Khổng Tình Nhiên ngồi
đối diện với nhau, Khổng Tình Nhiên khoác áo vest của Trì Vĩnh, tự nhận mình là
loài lan quân tử cao quý, chỉ ngồi nhả khói, khói thuốc khiến Tiểu Liên không
nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt cô ta.
Trên bàn bày mười mấy tờ danh thiếp, Trì Vĩnh đang nói
chuyện với Biện Đông:
- Tôi vừa từ Bắc Kinh về.
Điện thoại của Trì Vĩnh đổ chuông, sau khi ấn nút
nghe, anh lớn tiếng nói:
- A lô, tôi đang ở Thượng Hải! Cái gì? Chưa bán? Được,
0899 vẫn chơi được, cậu phải nhớ đấy, chưa tới mười tám thì đừng bán.
Cúp điện thoại, anh nói tiếp:
- Biện Đông, ở Ôn Châu tôi có một sàn, cần người quản
lý, tốt nhất là cậu hãy suy nghĩ lại. Đừng sợ, chỉ cần có giao dịch, cậu không
những không phải lo gì về việc ăn uống mà còn sống sung túc. Tiểu Khổng mấy hôm
nay cũng ở nơi đó và được người ta cung phụng như là thần tài ấy.
Anh thấy Biện Đông tỏ ra do dự thì hỏi:
- Tôi muốn biết một tháng La Huy Thành trả cho cậu bao
nhiêu?
- Ừm, ba nghìn tệ. – Biện Đông trả lời nhanh gọn,
nhưng giọng nói rất nhẹ nhàng.
- Ba nghìn? – Anh cố ý nói to một lần nữa, mắt thì
nhìn Khổng Tình Nhiên.
Hai người họ nhìn nhau cười, Tiểu Liên cảm thấy
trong mắt anh có sự châm biếm khiến người ta khó chịu. Biện Đông cứng họng,
chẳng nói gì nữa.
Trì Vĩnh chuyển chủ đề sang Tiểu Liên:
- Em thì sao? Chuyển khoản chưa?
- Sáng nay nhà em bán hết 0899 rồi. Còn về chuyện
chuyển khoản thì cứ để từ từ, dù sao cũng là một con số lớn.
- Cái gì? Em bán hết rồi? Em không biết bọn anh đang
cố để nó tạo ra kỷ lục mới sao?
- Biết chứ. Chính vì biết nên mới bán hết, em bán của
em, anh lo cái gì? – Tiểu Liên không nhịn được, cao giọng nói.
- Được! Anh không với được tới em, anh suy nghĩ cho
nhà em nên bảo em tới sàn xem sao, em không tới, nếu em thích thế thì anh cũng
chẳng còn cách nào khác. Một năm nay coi như tâm huyết của anh là công cốc.
- Nếu anh đã coi mình như thế thì em cũng bó tay. –
Tiểu Liên đau lòng muốn biện hộ cho mình, nhưng cái nhìn chủ quan của anh đã tự
ra quyết định cho sự việc này.
- Anh được chia bao nhiêu? – Trì Vĩnh nhìn chằm chằm
vào Tiểu Liên.
- Mười bảy nghìn.
- Được rồi. Tiểu Khổng, em đưa cô ấy địa chỉ bộ phận
kinh doanh và số điện thoại, bảo cô ấy có thời gian thì tới xem chúng ta đã bán
mạng như thế nào.
Khổng Tình Nhiên viết ra giấy xong, anh cảm thấy không
cần phải nói gì nữa, bèn đứng lên đi. Những người khác cũng lần lượt đứng lên.
Biện Đông chậm hơn một chút, Tiểu Liên nói khẽ:
- Anh có thể ở lại không?
Anh ta tỏ ra không mấy tự nhiên, bèn đưa cho cô một
tấm danh thiếp, nó