Polaroid
Nấc Thang Hạnh Phúc

Nấc Thang Hạnh Phúc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324504

Bình chọn: 8.5.00/10/450 lượt.

thay

đổi của mình trong một năm này quá lớn. Cô nghĩ, thực ra sự thay đổi của cô

cũng không nhỏ, chỉ là không ai nhận ra mà thôi. Sự việc đã xảy ra rồi, nhưng

vẫn phải làm như vẻ chưa có gì xảy ra. Cô nói, hy vọng ngày mai chính là ngày

tàn của thế giới, anh nói, tốt nhất nên là hôm nay. Cô không nói gì nữa, cam

tâm chìm đắm trong trạng thái tự mình làm tê liệt mình.

Ngày hôm sau, anh ra ngoài bàn về kế hoạch làm “nhà

cái”, cô cũng ở ngoài chơi với bạn cả ngày mới về.

Trời rất nóng, cô lên mạng làm trắc nghiệm tâm lý.

Chưa tới bảy giờ anh đã về, anh ngồi xuống, nghiêm túc nói:

- Mai em bán toàn bộ cổ phiếu trong tài khoản đi, mua

cổ phiếu 0899, chắc chắn sẽ tăng nhanh!

Cô ngạc nhiên hỏi:

- Sao anh không tự gọi điện thoại làm giúp bọn em?

Anh nói:

- Một mình anh không làm xuể. Tốt nhất là em tới tận

nơi, tới lúc đó thì làm luôn, nếu không chắc chắn sẽ hối hận.

Sau đó anh vứt điện thoại di động cho cô, cô vội vàng

gọi.

Tiểu Liên không thích cái không khí căng thẳng này,

nhưng mệnh lệnh của anh có một sức uy hiếp khiến người ta không thể từ chối. Cô

làm theo anh, người nhà chấp nhận kế hoạch này. Sau khi gọi điện thoại, cô nhìn

anh lúc đó đang vừa lên mạng vừa gọi điện thoại, chẳng làm được việc gì. Tổng

cộng anh bảo cho sáu người, bảo họ ngày mai mua cổ phiếu 0899 và 607898, phương

pháp mua là chia làm năm tài khoản, mỗi tài khoản khoảng hai triệu nhân dân tệ.

Người trong điện thoại đều luôn miệng kêu được, rất ngoan ngoãn nghe lời.

Anh bận rộn suốt hai tiếng đồng hồ. Tiểu Liên dựa vào

tường, nghe những câu nói liên quan tới hàng chục triệu tệ của anh. Sau khi anh

làm xong, quay đầu lại nói:

- Em nghe thấy cả rồi phải không? Đây không phải là

đùa, cổ phiếu 0899 giờ chưa tới bảy tệ, mục tiêu là lên mười lăm tệ, 607898 thì

giờ là mười sáu tệ, mục tiêu là ba mươi tệ. Anh đề nghị mỗi thứ một nửa.

Tiểu Liên nói:

- Tại sao lại chọn hai thứ này?

- Một cái là “cử bài”, một cái thì sắp bước vào lĩnh

vực mạng Internet.

- Thế nào gọi là “cử bài”.

- Là mua lại ấy! – Trì Vĩnh kéo dài giọng nói.

Đoạn đối thoại một hỏi một đáp này khiến cô nhớ lại

lần đầu tiên khi họ gặp nhau, cô đã hỏi anh một câu rất ấu trĩ: “Thế nào là nhà

cái?”.

Hơn mười một giờ, anh tắm giặt xong xuôi, đi vào phòng

nhưng không ngủ luôn mà ngồi im lặng một lúc lâu, lặng lẽ hút thuốc lá. Anh

đang nhớ lại mấy ngày trước, cũng đang chờ đợi giao dịch cổ phiếu ngày mai.

Tiểu Liên mơ màng nhìn anh ngồi trong bóng đêm. Sau đó anh dụi thuốc, tắt đèn

rồi nằm lên giường. Anh dựa vào bờ vai trắng ngần của cô, bỗng dưng nhìn thấy

đôi mắt cô mở lớn, anh vòng tay qua người cô rồi ngủ. Bất cứ lúc nào anh cũng

rất nghiêm túc, duy chỉ có lúc ngủ là trông anh giống như một đứa trẻ, đây cũng

là một trong những nguyên nhân mà cô thích anh, nó đã vượt qua giới hạn của

thẩm mỹ, mang theo rất nhiều tình cảm. Chưa kết hôn đã chung giường chung gối,

đó là một hiệp ước đơn phương, phảng phất như rất nhanh rồi sẽ từ biệt, lại

phảng phất như không nhìn thấy tận cùng, cô nghĩ vậy.

Ngày hôm sau, người nhà Tiểu Liên sau khi bán toàn bộ

cổ phiếu đang có trong tay, lập tức mua vào cổ phiếu 0899, nhưng mới sáng sớm

đã không thể khớp lệnh được. Ngày thứ ba, cuối cùng họ cũng mua được 0899 vào

lúc 9 giờ 15 phút 1 giây, nhưng họ không biết rằng nếu mười giây sau mới mua

thì phải chờ tới ngày mai, bởi vì người xếp hàng chờ đã lên tới hàng triệu

người. Trì Vĩnh nói đây chính là cướp tiền, Tiểu Liên cũng cảm thấy vậy.

Sau hôm đó, thị trường cổ phiếu Trung Quốc như được

tiêm một liều thuốc kích thích, chỉ lên không xuống, vượt qua rất nhiều trở

ngại trước đó. Báo cáo năm của các công ty trên sàn đã được công bố, bởi vậy

mọi nguy hiểm cũng được giải phóng. Lúc này cổ phiếu phương Tây đang rớt điểm,

chỉ có cổ phiếu Trung Quốc là vẫn tăng đều.

Một chiều, Tiểu Liên đi qua trung tâm giao dịch chứng

khoán bèn bước vào. Đây là lần thứ hai cô đứng ở nơi này, cảnh tượng lần trước

vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt, lúc đó cô chỉ hiểu biết qua loa về cổ phiếu.

Giờ đây, nơi này vẫn ồn ào, không một ai chú ý tới sự tồn tại của cô, nhưng cô

lại không cảm thấy mình nhỏ bé. Bởi vì cô cũng giống như người khác, cũng hoan

hô hay ủ rũ vì giá cả đang nhảy nhót trên cái bảng điện tử.

Cô thấy cổ phiếu 0899 lại lên, đây đã là lần tăng liên

tiếp trong bảy ngày, những người chơi cổ phiếu xung quanh cô đều đang tranh

nhau mua cái cổ phiếu hot này. Tiểu Liên tính toán, nếu bán ra đúng lúc thì họ

có thể lời được ba trăm nghìn tệ! Khi cô rời khỏi trung tâm, những tiếng bàn

tán xung quanh khiến tâm trạng cô phấn chấn hẳn lên.

Trên chuyến xe đi làm, đồng nghiệp của Tiểu Liên đều

nói chuyện về cổ phiếu khiến cô thầm thấy vui vẻ. Một đồng nghiệp nói, “nhà

cái” của 0899 thật là lợi hại, người ta nói nó có thể lên tới hai mươi điểm,

giờ đây tôi đã mua một ít, đến cuối năm là phát tài rồi.

Tiểu Liên gọi điện thoại hỏi Trì Vĩnh bao giờ thì nên

bán ra, anh nói, trước khi anh chưa thông báo thì cô không được bán. Thế là cô

yên tâm chuẩn bị chờ đợi thành